Chương 63: Cô Sóc Nhỏ (2)
Trần An bước chậm rãi vào khu vực cổng sau. Nơi này vốn chỉ dành cho nhân viên công tác và các ca cấp cứu đặc biệt nên bầu không khí tuy căng thẳng nhưng không quá ngột ngạt. Hắn quan sát nhanh khu vực xung quanh trước khi gửi một tin nhắn ngắn gọn cho Tiến sĩ Viktor báo rằng mình đã đến.
Chưa đầy năm phút sau, từ cánh cửa khu vực chuyên dụng, một bóng hình quen thuộc bước ra. Đó là Trịnh Kỳ Thanh, một thiếu nữ sở hữu vẻ đẹp tựa như bước ra từ tranh vẽ. Dáng người mảnh mai, thon thả của nàng được tôn lên bởi làn da trắng ngần và mái tóc dài màu nâu hạt dẻ mềm mại. Đôi mắt to tròn sắc bén, như có khả năng nhìn thấu tâm tư người khác, giờ đây lại ánh lên niềm vui rạng rỡ.
Nhưng điều khiến Trần An chú ý nhất không phải vẻ đẹp sắc sảo thường thấy, mà là nụ cười của nàng. Nụ cười này hoàn toàn đối lập với một Trịnh Kỳ Thanh mà hắn từng biết ở kiếp trước, không còn phảng phất sự mỉa mai hay vẻ kiêu kỳ thường trực. Thay vào đó, đó là một nụ cười tươi tắn, mang theo sự háo hức và chân thành.
Kỳ Thanh vẫy tay với hắn từ xa, đôi chân nhanh nhẹn chạy lại. Bộ dáng ấy chẳng khác nào một cô sóc nhỏ đầy sức sống.
— Trần An! Huynh đến rồi!
Nàng cất giọng trong trẻo, đôi mắt sáng long lanh như vừa trải qua một điều kỳ diệu. Trần An mỉm cười nhẹ, không khỏi ngạc nhiên trước dáng vẻ này của nàng. Dù kiếp trước hắn đã biết nàng từ lâu, nhưng tuyệt nhiên hắn chưa từng thấy nàng rạng rỡ và phấn khích đến mức này.
— Anh An, huynh không tưởng tượng được chuyện gì đã xảy ra đâu!
Nàng bắt đầu huyên thuyên, giọng nói líu ríu không kìm được sự phấn khích:
— Lúc nãy, Tiến sĩ Viktor và Dimitri đã tiêm ProtoVita cho phu nhân. Mọi người ai cũng hồi hộp đến mức nín thở! Và rồi huynh biết không? Phu nhân tỉnh lại, sắc mặt tốt lên gần như ngay lập tức. Tiến sĩ bật khóc, còn mọi người xung quanh thì vỡ òa! Muội chưa từng chứng kiến điều gì kỳ diệu như vậy! Ban đầu muội gặp phu nhân, cơ thể bà ấy gầy gò như que tăm, nhìn như thể có thể ra đi bất cứ lúc nào, vậy mà sau khi tiêm, cơ thể nhanh chóng phục hồi. Thật là thần kỳ, mọi thứ giống như một phép màu trong phim vậy. Emma cùng chị Natalia cũng khóc hết cả rồi, lúc đó muội cũng không cầm được nước mắt khi thấy Tiến sĩ ôm phu nhân khóc như một đứa trẻ...
Kỳ Thanh vừa nói vừa vung tay minh họa, khuôn mặt rạng rỡ hẳn lên. Trần An nhìn nàng, khóe môi cong lên thành một nụ cười hiếm hoi. Hóa ra đằng sau dáng vẻ kiêu kỳ ấy, nàng vẫn chỉ là một cô gái trẻ, dễ bị chinh phục bởi những điều phi thường.
Dạo gần đây, từ khi biết được mục đích thật sự của dự án nghiên cứu mà mình tham gia hỗ trợ, thái độ của Kỳ Thanh với Trần An đã thay đổi rõ rệt. Nếu trước kia nàng thường nhìn hắn bằng ánh mắt xa cách, xem hắn như kẻ phiền phức luôn đeo bám, thì giờ đây ánh mắt ấy lại chứa đầy sự kính trọng, tò mò và thậm chí là chút thích thú.
Nàng vẫn là một Trịnh Kỳ Thanh kiêu kỳ và mạnh mẽ, nhưng sự trưởng thành cùng niềm vui hiện tại đã thêm vào đó một nét chín chắn, gần gũi hơn.
— Anh An này.
Kỳ Thanh cười, dừng bước trước mặt hắn, ánh mắt sáng lên vẻ tinh nghịch:
— Sao huynh giấu kỹ vậy? Nếu không phải tận mắt chứng kiến, muội cũng không dám tin đây là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền