Chương 70: Phòng Họp Lớn
Tại Bộ Tư lệnh phân khu Cảnh sát Đặc nhiệm, văn phòng làm việc của Trần Dương hiện ra đầy ngăn nắp. Ánh mặt trời len lỏi qua ô cửa sổ lớn, hắt lên bàn làm việc với những tập tài liệu được sắp xếp ngay ngắn.
Trần Dương vận bộ quân phục đen tuyền chỉnh tề, đang chăm chú xem xét từng bản báo cáo. Gương mặt hắn nghiêm nghị, từng đường nét toát lên sự quyết đoán của một người lính dạn dày kinh nghiệm, đã quá quen thuộc với những nhiệm vụ sinh tử.
Bên ngoài cửa sổ, khuôn viên bộ tư lệnh hiện lên cảnh tượng nhộn nhịp nhưng không kém phần trật tự. Các binh sĩ tuần tra đều bước, ánh mắt đầy cảnh giác. Tiếng bước chân rắn rỏi hòa cùng âm thanh từ khu vực tập luyện gần đó tạo nên một nhịp điệu vừa sôi động, vừa uy nghiêm. Những chiếc xe chuyên dụng đậu thẳng hàng bên cạnh dãy cờ phấp phới trong gió, càng làm nổi bật tính kỷ luật tuyệt đối nơi đây.
Trên hành lang, các thư ký và nhân viên liên tục qua lại với những tập tài liệu dày cộm, vội vàng trao đổi qua bộ đàm. Dù bận rộn, ai nấy đều giữ thái độ nghiêm túc và tận tụy. Đây chính là nơi mà kỷ luật và sự nghiêm minh luôn được đặt lên hàng đầu.
Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại bàn vang lên, phá tan bầu không khí yên tĩnh. Trần Dương ngẩng đầu, đưa tay nhấc máy.
“Trung tá Trần Dương xin nghe.” Giọng hắn điềm đạm nhưng vô cùng dứt khoát.
Đầu dây bên kia, giọng một đội viên vang lên nhanh gọn:
“Chào ngài Trung tá, tôi là đội viên Bạch. Đại tá vừa ra lệnh triệu tập ngài cùng các đồng chí khác lên phòng họp lớn của bộ tư lệnh ngay lập tức. Đây là lệnh trực tiếp.”
Trần Dương liếc nhìn đồng hồ trên bàn, đôi lông mày hơi cau lại, nhưng giọng nói vẫn giữ được sự bình tĩnh:
“Rõ, tôi sẽ có mặt ngay.”
Sau khi gác máy, hắn thoáng dừng lại, ánh mắt hướng về phía tấm bản đồ treo trên tường – nơi đánh dấu những điểm nóng mà đội đặc nhiệm đang xử lý. Trong đầu hắn bất giác dấy lên một nghi vấn:
“Sao lại triệu tập gấp thế này? Hôm qua vừa họp xong cơ mà. Có chuyện gì khẩn cấp đến vậy?”
Hắn đứng dậy, chỉnh lại quân phục cho thẳng thớm, ánh mắt trở nên sắc bén. Cầm theo tập hồ sơ quan trọng, Trần Dương nhanh chóng bước ra khỏi phòng, tiến về phía phòng họp lớn.
Hành lang dẫn đến phòng họp không khác gì mạch máu của bộ tư lệnh, nơi những người lính khẩn trương di chuyển nhưng vẫn duy trì kỷ luật sắt đá. Những ánh mắt nghiêm túc, những khẩu lệnh ngắn gọn vang lên giữa tiếng bước chân mạnh mẽ, tất cả tựa như một bản hòa tấu của trật tự và trách nhiệm. Bước chân của Trần Dương vang lên đều đặn, hòa vào bầu không khí ấy như một nhịp điệu quen thuộc của người đã cống hiến cả đời cho sự an toàn của tổ quốc.
Khi Trần Dương bước vào phòng họp, các vị trí gần như đã kín chỗ. Tiếng bàn tán rì rầm vang lên khắp nơi. Hắn nhận thấy không chỉ có đồng nghiệp trong lực lượng đặc nhiệm mà còn có sự hiện diện của nhiều đơn vị khác, kể cả quân đội.
Trịnh Hải thấy Trần Dương vào muộn hơn mình liền mỉm cười, giọng nửa đùa nửa thật:
“Lại đến muộn. Ngài Trung tá Trần đây chắc hẳn là bận rộn lắm nhỉ?”
Trần Dương chỉ liếc nhìn Trịnh Hải một cách lạnh nhạt, không đáp lời. Thái độ này khiến Trịnh Hải có chút khó chịu nhưng cũng không nói thêm gì nữa.
Nhìn quanh phòng, Trần Dương thấy sự xuất hiện của nhiều lãnh đạo cấp cao từ các ngành khác nhau, điều
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền