Chương 73: Cống Hiến (2)
“Thưa bác, thực ra con có một vài yêu cầu cần sự hỗ trợ từ phía nhà nước. Nhưng cụ thể là gì, con xin phép được giữ lại, sau khi hoàn tất loại ProtoVita-X này sẽ trình bày và bàn bạc kỹ hơn.”
Thượng tướng Lý Phong khẽ gật đầu, ánh mắt đầy hàm ý:
“Được. Chúng ta chờ tin từ con. Hãy làm việc cẩn thận, nếu cần bất cứ điều gì trong khả năng của chúng ta, cứ việc lên tiếng.”
Cuộc trò chuyện đang dần đi đến hồi kết thì từ phía bên kia màn hình, một giọng nữ bất ngờ vang lên:
“Anh An, hôm nay em có nấu món anh thích đấy, lát nữa anh ra ăn thử nhé. Anh Dimitri cùng mọi người đều đã dùng bữa cả rồi.”
Trần An quay đầu lại, trong khung hình xuất hiện một cô gái trẻ. Đó chính là Trịnh Kỳ Thanh trong chiếc áo blouse trắng, mái tóc buộc cao, gương mặt ngây thơ hiện rõ vẻ bối rối. Cô giật mình nhận ra Trần An đang gọi video call, mặt đỏ bừng vội vàng cúi đầu:
“Xin lỗi mọi người, xin lỗi anh An, em không biết anh đang bận. Em xin phép đi trước.”
Dứt lời, nàng lùi nhanh ra khỏi khung hình, để lại một thoáng ngượng ngùng đầy đáng yêu. Hình ảnh đó khiến cả khán phòng bất giác nhìn về phía Trịnh Hải, cha của Trịnh Kỳ Thanh. Gương mặt y thoáng vẻ kinh ngạc xen lẫn khó chịu.
“Đây là con gái mình sao?” Trịnh Hải thầm nghĩ. Dáng vẻ dịu dàng, e thẹn của con gái trước mặt Trần An hoàn toàn khác biệt với sự mạnh mẽ, quyết đoán mà y thường thấy ở nhà. Chưa kể đến câu nói “nấu món anh thích”, điều mà ngay cả người làm cha như y còn chưa từng được hưởng thụ, cảm giác lúc này chẳng khác nào bị tước mất chiếc áo ấm giữa ngày tuyết rơi.
Không giấu nổi sự bực dọc, Trịnh Hải quay sang nhìn Trần Dương. Thế nhưng Trần Dương với vẻ mặt điềm nhiên cùng nụ cười nhàn nhạt, hoàn toàn phớt lờ ánh mắt của y như thể mọi chuyện chẳng hề liên quan đến mình.
Trần An quay lại màn hình, vẫn giữ nụ cười thường trực:
“Thưa các bác, các chú, con xin phép kết thúc cuộc trò chuyện tại đây. Đã đến giờ cơm trưa, con cũng phải đi dùng bữa. Mọi người cũng nhớ nghỉ ngơi và ăn uống đầy đủ ạ.”
Lời nhắc nhở chân thành của Trần An càng khiến mọi người thêm phần thiện cảm. Thượng tướng Lý Phong cười lớn đáp lại:
“Được rồi, con đi ăn đi. Cảm ơn con đã dành thời gian cho chúng ta. Nhớ giữ gìn sức khỏe.”
Ông ra hiệu cho bộ phận kỹ thuật ngắt kết nối. Màn hình tắt đi, nhưng dư âm của cuộc trò chuyện vẫn còn vang vọng. Mọi người vẫn thầm bàn tán về sự xuất hiện bất ngờ của Trịnh Kỳ Thanh và những lời tâm huyết của Trần An.
Trịnh Hải dù khó chịu vì hành động của con gái, nhưng cũng không thể phủ nhận tài năng và sức hút của thiếu niên kia. Trong khi đó, Trần Dương chỉ ngồi yên, nụ cười tự hào không thể che giấu như một lời khẳng định về người con trai xuất sắc của mình.
Sau những giây phút xôn xao, khán phòng trở lại vẻ nghiêm túc vốn có. Trung tướng Lâm Vũ đứng dậy, phong thái uy nghiêm, giọng nói mạnh mẽ vang rền:
“Các đồng chí, chúng ta cần tổng kết lại và đưa ra những hành động cụ thể.”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía ông. Không gian dường như ngưng đọng dưới uy áp của vị Trung tướng:
“Sau những thông tin vừa nhận được, tôi chính thức đưa Trần An vào danh sách nhân vật cần bảo vệ ở cấp cao nhất, ngang hàng với Tiến sĩ Viktor và phu nhân. Trách nhiệm của chúng ta là đảm bảo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền