ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 78: Chuột Thí Nghiệm (2)

— Nghe đệ nói mà ta nổi cả da gà. Làm việc ở nơi này khác gì đứng cạnh một kho chất nổ đâu.

Trần An không nói gì mà chỉ phì cười. Câu nói này bỗng làm hắn nhớ đến một nhân vật trong lịch sử. Thời chiến, nhiều người thà lên chiến trường chứ nhất quyết không vào phòng làm việc của vị đó, đơn giản vì nó quá nguy hiểm.

Phạm Vân vẫn lặng lẽ quan sát, ánh mắt lướt qua từng chi tiết nhưng luôn giữ khoảng cách an toàn theo đúng lời dặn. Sau khi dẫn họ đi qua các khu vực chính, Trần An dừng lại ở một trạm kiểm tra cuối cùng. Hắn nhìn cả hai, ánh mắt thoáng chút nhẹ nhõm:

— Vậy đấy. Cơ bản là chỗ này thôi. Không cần phải hiểu hết mọi thứ, chỉ cần biết rằng tất cả đều đang vận hành tốt và an toàn là được.

Lưu Kỳ gật gù, vẻ mặt thoáng chút thán phục:

— Thật sự ấn tượng, Trần An. Chỗ này khác xa với những gì ta từng hình dung. Nhưng nói thật, nhìn máy móc thế này ta chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Trần An cười nhẹ, nụ cười pha chút tinh quái:

— Kỳ huynh, huynh không cần bắt đầu đâu, cứ để mọi thứ cho người biết cách sử dụng. Đệ không muốn phải đi giải trình với phụ thân huynh đâu.

Cả ba rời khỏi khu thí nghiệm chính và bước vào một căn phòng khác. Không gian nơi đây lập tức chuyển sang sắc thái hoàn toàn khác biệt. Không còn ánh sáng trắng rực rỡ hay âm thanh máy móc vận hành đều đều, khu vực chuột thí nghiệm chìm trong ánh sáng mờ nhạt và sự tĩnh lặng lạ thường.

Trần An dẫn đầu, vừa đi vừa giải thích bằng giọng điềm tĩnh:

— Đây là khu vực chuột thí nghiệm. Tất cả các mẫu thử của dự án đều được kiểm nghiệm ở đây trước khi tiến hành bước tiếp theo.

Phía trước, những chiếc lồng kính trong suốt xếp ngay ngắn, chứa đầy những chú chuột trắng sạch sẽ. Chúng di chuyển linh hoạt, đôi mắt hồng ánh lên như những viên hồng ngọc.

Lưu Kỳ ghé sát vào lồng, bật cười lớn:

— Trông mấy con này dễ thương phết! Nếu không nói đây là chuột thí nghiệm, ta còn tưởng đang ở cửa hàng thú cưng. Cứ thêm cái bánh xe chạy là đủ bộ luôn.

Phạm Vân cũng đưa tay chạm nhẹ vào mặt kính, ánh mắt chăm chú quan sát từng chú chuột nhỏ nhắn:

— Thật ngạc nhiên. Không ngờ nơi này lại có một góc... đáng yêu như vậy.

Trần An đứng phía sau, nở nụ cười nhạt:

— Nhìn vậy thôi, đây chỉ là bề nổi. Đừng để vẻ dễ thương đó đánh lừa.

Nụ cười của hắn nhanh chóng phai đi khi cánh cửa tiếp theo mở ra. Không gian bên trong hoàn toàn đối lập, u ám và lạnh lẽo hơn hẳn.

Trong những chiếc lồng tương tự, các mẫu chuột thử nghiệm thất bại nằm im lìm. Một số con có lông thưa thớt hoặc rụng trụi hoàn toàn, để lộ lớp da nhăn nheo, lở loét. Có con cơ bắp phát triển quá mức, thân hình dị dạng, thậm chí có con đã bất động.

Lưu Kỳ bất giác lùi lại một bước, mặt thoáng xanh xao. Hắn nhìn Trần An, ánh mắt pha lẫn kinh ngạc và không thể tin nổi:

— Đệ thực sự... làm những chuyện này sao?

Bắt gặp ánh mắt của đối phương, Trần An chỉ nhún vai, nửa đùa nửa thật:

— Nếu huynh thương chúng quá thì hay là thử thay chỗ cho chúng đi? Đệ đang cần tình nguyện viên cho mẫu ProtoVita-X đấy. Biết đâu xong việc huynh lại thành siêu nhân, nổi tiếng khắp nơi.

Lưu Kỳ lập tức xua tay, cười gượng:

— Thôi, thôi! Ta không có nhu cầu thành siêu nhân hay gì đâu. Mấy con chuột này hy sinh vì

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip