ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 84: Sự Thật (2)

Ánh sáng từ cửa sổ lớn phía sau hắt vào, chiếu lên gương mặt phờ phạc của Lâm Chấn Vương. Đôi mắt hắn lộ rõ vẻ mệt mỏi vì thiếu ngủ, nhưng khi thấy Trần An, chúng lại sáng lên một chút niềm vui xen lẫn bất lực. Hắn lắc đầu cười khẽ, giọng khàn khàn nói:

— Cậu thì khỏe rồi, dạo này làm chưởng quầy vung tay quá trán nên nhìn có vẻ mập ra thì phải. Chỉ khổ bản thân tôi, ban đầu cứ tưởng chỉ là giúp quản lý mấy khoản đầu tư nhỏ, ai ngờ lại bị cậu kéo vào cái guồng máy này, giờ chẳng biết dừng thế nào.

Trần An bật cười, ánh mắt lấp lánh vẻ tinh nghịch:

— Anh nói thế oan cho tôi quá. Tôi nào biết gì đâu, hơn nữa tôi chỉ tin tưởng mỗi anh mà thôi.

— Thôi đi, cậu mà không biết thì ai biết? — Chấn Vương thở dài, vừa cười vừa lắc đầu bất lực. Hắn ra hiệu mời Trần An ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

Khi ánh mắt của Chấn Vương chạm đến Lưu Kỳ và Phạm Vân đang đứng phía sau, cùng với chú chó Sunny nằm phục dưới chân Trần An, hắn không giấu được sự tò mò. Hơi nhướn mày, hắn hỏi:

— Những người này là...?

Trần An mỉm cười, lần lượt giới thiệu:

— À, để tôi giới thiệu. Đây là Lưu Kỳ và Phạm Vân, vệ sĩ do cha tôi thuê để bảo vệ. Còn đây là Sunny, chú chó nghiệp vụ... tuy bộ đồ đi biển có hơi lạc quẻ một chút nhưng làm việc rất tốt.

Lâm Chấn Vương phá lên cười, giọng điệu đầy vẻ châm biếm:

— Vệ sĩ cơ à? Nghe lạ tai thật đấy. Ở cái xứ này mà thuê vệ sĩ thì chỉ có ba loại người: nghệ sĩ nổi tiếng, kẻ nhiều tiền sợ bị bắt cóc, hoặc quan chức cấp cao. Cậu thuộc loại nào đây?

Trần An nhún vai, tỏ vẻ bất cần:

— Có lẽ là loại thứ hai.

Chấn Vương gật gù, cố nhịn cười nhưng không giấu nổi vẻ thích thú lẫn tự hào mà nói:

— Cũng phải thôi. Người sở hữu công ty kiếm vài chục tỷ mỗi tuần thì chắc cũng nên như thế.

Câu nói thản nhiên của Chấn Vương khiến Trần An khựng lại. Lưu Kỳ và Phạm Vân cũng thoáng ngạc nhiên nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh. Trần An định hỏi thêm, nhưng thấy ánh mắt Chấn Vương đang hướng về phía hai người vệ sĩ, y liền thay đổi ý định:

— Hai người ra ngoài đợi ta một chút. Ta cần bàn vài chuyện riêng với anh Vương.

Lưu Kỳ và Phạm Vân gật đầu, lặng lẽ bước ra ngoài. Cánh cửa văn phòng đóng lại, trả lại một không gian yên tĩnh.

Khi chỉ còn hai người trong phòng, không khí bỗng trở nên trầm mặc hơn. Lâm Chấn Vương đứng dậy, kéo một ngăn tủ phía sau bàn làm việc. Hắn cẩn thận lấy ra một tập tài liệu dày, đặt xuống trước mặt Trần An. Giọng nói của hắn chuyển sang trầm thấp, nghiêm túc hơn:

— Đây là báo cáo lợi nhuận kể từ khi công ty thành lập. Lợi nhuận ròng là 325 tỷ. Và tất cả... đều nhờ những số liệu mà cậu cung cấp.

Trần An mở tập tài liệu, ánh mắt lướt qua những con số chi chít. Những biểu đồ tăng trưởng và báo cáo chi tiết khiến y không khỏi kinh ngạc.

— Tôi không biết cậu lấy những số liệu này từ đâu. — Lâm Chấn Vương ngồi xuống, ánh mắt đăm chiêu nhìn Trần An đầy nghi hoặc. — Nhưng chúng đã giúp tôi khuynh đảo thị trường chứng khoán. Không ít người trong giới gọi tôi là ‘Sói già đệ nhị’. Nghe thì oai, nhưng thực tế tôi không dám hoàn toàn tin tưởng... Vì tôi không rõ cậu thực sự là ai, Trần An?

Trần An không đáp ngay. Y nhẹ nhàng khép

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip