ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 87: Hà Lâm

Hà Tịnh khẽ hít sâu một hơi, đôi mắt ánh lên nỗi niềm khó tả. Nàng cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng từng lời thốt ra lại mang theo sức nặng trĩu của ký ức.

"Có lẽ ngài sẽ ngạc nhiên khi biết rằng, y phục còn chưa ráo mực, ta đã làm mẹ từ rất sớm."

Giọng nàng khẽ run rẩy.

Nàng dừng lại, ánh nhìn xa xăm như đang đối diện với hình ảnh của chính mình trong quá khứ. Một thoáng u buồn hiện lên, nàng tiếp tục:

"Khi ấy ta còn quá trẻ, ngây thơ và khờ dại, cứ ngỡ chỉ cần tình yêu là đủ. Ta đã tin vào lời hứa của một người đàn ông về một gia đình hạnh phúc... nhưng tất cả chỉ là dối trá."

Một nụ cười nhạt hiện lên trên khuôn mặt thanh tú của Hà Tịnh, ngắn ngủi mà đắng chát.

"Ta sinh con cho hắn, tưởng rằng sẽ được trân trọng. Nhưng rồi ta chua xót nhận ra hắn đã có gia đình, còn bản thân chỉ là một cái bóng, một lựa chọn thừa thãi trong đời hắn."

Hà Tịnh hơi nghiêng đầu như để che giấu sự yếu mềm, giọng nàng trầm xuống, xoáy sâu vào nỗi đau:

"Những tháng ngày đó... ta từng nghĩ đến chuyện kết thúc tất cả. Không chỉ riêng ta, mà cả đứa trẻ tội nghiệp kia nữa..."

Đôi tay nàng siết chặt trên đùi, một chút run rẩy thoáng qua nhanh chóng bị chế ngự.

"Nhưng... con trai ta, Hà Lâm..."

Đôi mắt nàng bỗng dịu lại khi nhắc đến cái tên ấy.

"Nụ cười của nó ngây thơ, trong sáng như giọt sương đầu ngày. Ta chợt nhận ra, nếu mình từ bỏ, đứa trẻ không ai bảo vệ này sẽ ra sao? Ta không thể để điều đó xảy ra."

Nàng hít sâu, lấy lại sự vững vàng dù trong lời nói vẫn ẩn chứa niềm đau khôn xiết.

"Vậy nên, ta quyết định phải sống. Không chỉ vì mình mà còn vì con trai. Ta đặt cho nó họ của mình, để thế gian biết rằng nó thuộc về ta, hoàn toàn không liên quan gì đến hắn."

Hà Tịnh nhìn xuống đôi tay, ánh mắt đọng lại dư vị khó gọi tên.

"Nhưng ta biết, nếu chỉ dựa vào cảm xúc, ta không thể cho con một cuộc đời tốt đẹp. Vì vậy, ta gửi nó cho ông bà ngoại để tiếp tục học hành và làm việc. Ta muốn tạo ra một tương lai đủ vững chắc để che chở cho nó."

Nàng cười buồn:

"Thằng bé hiểu chuyện đến mức khiến ta vừa tự hào vừa đau lòng. Nó chưa từng khóc đòi mẹ, cũng chẳng hề phàn nàn, dường như nó hiểu mẹ nó đang phải chiến đấu."

Đôi vai Hà Tịnh hơi chùng xuống, ánh mắt chứa cả bầu trời u ám:

"Nhưng rồi, khi Hà Lâm lên bốn tuổi, ta nhận ra điều bất ổn. Thằng bé không biết đi. Ta cố tự trấn an rằng nó chỉ chậm phát triển một chút, nhưng..."

Giọng nàng khựng lại, gần như thì thầm:

"Khi bác sĩ kết luận nó mắc bệnh loạn dưỡng cơ Duchenne, ta mới bàng hoàng nhận ra, dù có cố gắng đến đâu, vẫn có những điều không thể xoay chuyển..."

Nàng nắm chặt mép váy, im lặng. Trần An nhẹ nhàng gật đầu, dành cho nàng khoảng lặng để bình tâm.

Lưu Kỳ không kìm được sự tò mò, thì thầm hỏi:

"Bệnh loạn dưỡng cơ đó là gì thế?"

Trần An quay sang, giải thích bằng giọng trầm ổn:

"Đây là một bệnh lý di truyền hiếm gặp. Bệnh khiến cơ bắp yếu dần, dẫn đến khó khăn trong việc đi lại. Đến tuổi thiếu niên, người bệnh thường mất hoàn toàn khả năng di chuyển. Nguyên nhân do đột biến gen DMD khiến cơ thể thiếu hụt protein dystrophin, dẫn đến thoái hóa cơ bắp. Có lẽ do nàng sinh con khi tuổi đời quá trẻ nên nguy cơ đột biến di truyền mới tăng cao."

Nghe vậy, cả Lưu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip