Chương 89: Đến Việt Nam (2)
Không khí trong xe trở nên yên lặng, chỉ còn tiếng động cơ và tiếng thở đều của Sunny. Lưu Kỳ tập trung cầm lái, gương mặt lộ rõ sự căng thẳng. Phạm Vân vẫn giữ thái độ nghiêm nghị, thỉnh thoảng liếc nhìn ra ngoài cửa sổ. Trần An ngồi ở hàng ghế sau, nhắm mắt dưỡng thần.
Tại sân bay thành phố...
Bầu trời xanh nhạt pha chút hơi nóng buổi chiều, một chiếc máy bay tư nhân màu trắng bạc vừa hạ cánh. Lối đi được trải thảm đỏ, bên dưới là đoàn nhân viên và trợ lý đang cung kính chờ đợi.
Cửa máy bay mở ra, Vladimir Ivanovich Makarov bước xuống đầu tiên. Với chiều cao 1m90 cùng vóc dáng mạnh mẽ, săn chắc, ông toát lên phong thái uy quyền của một mãnh hổ. Mái tóc muối tiêu gọn gàng cùng đôi mắt xanh băng giá quét qua khung cảnh xung quanh. Bộ vest cao cấp cắt may hoàn hảo càng làm tăng thêm vẻ lịch lãm.
Vladimir dừng chân, ngước nhìn bầu trời rồi khẽ cảm thán:
“Sau bao năm, khí hậu Việt Nam vẫn oi bức như vậy. Dù ta đã đến đây không biết bao nhiêu lần nhưng thật sự vẫn khó lòng thích nghi được.”
Ngay phía sau, Andrei Mikhailovich Makarov, cháu trai của Vladimir, bước xuống với vẻ mặt khó chịu. Y cao 1m85, nét mặt pha trộn giữa vẻ mạnh mẽ của gia tộc và sự tươi trẻ của tuổi đôi mươi. Bộ đồ thể thao hiện đại càng làm nổi bật sự năng động của y.
Andrei cũng không mấy mặn mà với thời tiết này. Y hất nhẹ tay, hướng ánh mắt bất mãn về phía Vladimir, hạ giọng nói:
“Ông ngoại, cháu thật sự không hiểu. Tại sao cháu phải đến đây trong lúc đang thi học phần chứ? Cháu cần ở trường để hoàn thành bài thi của mình.”
Vladimir nghe vậy liền bước tới, đặt tay lên vai Andrei rồi cười sảng khoái:
“Đừng làm vẻ mặt đó chứ, Andrei. Cháu còn trẻ, cần phải tận hưởng cuộc sống. Suốt ngày ở trường học thì có gì thú vị? Khi ta bằng tuổi cháu, ta đã đi vòng quanh thế giới để học hỏi rồi. Đi một ngày đàng học một sàng khôn, cháu hiểu không?”
Andrei khẽ thở dài, trong lòng thầm kêu khổ:
“Đi một ngày đàng? Ông ngoại, cháu đang trong kỳ thi đó. Cả thầy cô trong trường cũng muốn ngăn cháu lại, nhưng vì ông là nhà tài trợ lớn nên họ chẳng dám nói gì thôi…”
Vladimir cười lớn, vỗ nhẹ vai cháu trai rồi quay lại phong thái uy nghiêm vốn có. Ông bước đến chỗ các trợ lý, giọng nói trầm thấp đầy quyền uy vang lên:
“Nhóm của Igor Ivanov đã liên hệ được với tiến sĩ Viktor chưa?”
Nghe đến câu hỏi này, cả nhóm trợ lý thoáng chốc cứng đờ. Một vài người không dám ngẩng mặt, số còn lại đều nhìn nhau lặng thinh. Cuối cùng, trợ lý cá nhân của Vladimir – một người đàn ông trung niên điềm tĩnh – phải đích thân bước lên:
“Thưa ngài, nhóm của Igor Ivanov đã gặp sự cố. Họ bị chính quyền Việt Nam bắt giữ trong lúc liên hệ với tiến sĩ Viktor.”
Không gian xung quanh như đông cứng lại. Vladimir không nói gì, đôi mắt xanh băng giá trở nên sắc lạnh hơn. Sự im lặng của ông khiến không khí thêm ngạt thở, những nhân viên đứng gần đó cảm thấy như đang đi trên bàn chông.
Một lúc sau, Vladimir lạnh lùng ra lệnh:
“Dẫn ta đến chỗ của tiến sĩ Viktor.”
Trợ lý cá nhân cúi đầu:
“Vâng, thưa ngài. Còn nhóm của Igor Ivanov…”
Hắn ngập ngừng, nhưng ngay khi chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của Vladimir, hắn lập tức hiểu ý, cung kính đáp:
“Dạ, thưa ngài. Tôi sẽ xử lý ngay.”
Vladimir không đáp, chỉ nhấc tay ra hiệu. Một chiếc xe sang trọng tiến đến, ông cùng Andrei bước lên. Trên đường đi, Andrei ngồi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền