ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 92: Nước Nga Nhất Định Phải Thắng

Trước khi bước vào phòng làm việc cùng tiến sĩ Viktor, Vladimir dừng lại một thoáng, ánh mắt xanh băng giá lướt qua Trần An. Một nụ cười mơ hồ hiện lên trên gương mặt điềm tĩnh của y, như thể mọi sự trong căn phòng này đều không nằm ngoài tầm kiểm soát.

Vladimir nở nụ cười đầy ẩn ý, giọng nói nhẹ nhàng nhưng từng chữ như được cân nhắc cẩn thận:

— Ngươi hẳn là Trần An đúng không, ta đã nghe rất nhiều về ngươi. Đúng là anh hùng xuất thiếu niên, ở độ tuổi này mà đã có thể tham gia vào dự án lớn như ProtoVita thì thật không đơn giản.

Trần An gật đầu nhẹ, đôi mắt khẽ nheo lại, ánh nhìn chừng mực và điềm tĩnh như mặt hồ phẳng lặng.

— Ngài quá lời rồi. — Hắn đáp lại, giọng điệu lịch sự nhưng vẫn giữ khoảng cách.

Vladimir tiếp tục, lần này kéo cháu trai Andrei lại gần:

— Đây là cháu ta, Andrei. Tuy còn trẻ nhưng nó rất thông minh, đang theo học ngành công nghệ sinh học ở Moscow. Ta nghĩ nó có thể học hỏi được rất nhiều từ những người tài năng như ngươi.

Andrei tiến lên, vẻ mặt đầy vẻ tôn trọng:

— Rất vui được gặp ngài, ngài Trần An. Trên đường đến đây, ông nội đã nhắc nhiều về ngài, thật sự là một hình mẫu đáng để học hỏi. Hy vọng sẽ có dịp được hợp tác hoặc chỉ giáo thêm.

Vladimir mỉm cười, bàn tay đặt lên vai Andrei, một cử chỉ vừa thân tình vừa như lời nhắc nhở cháu trai phải tôn trọng vị khách đặc biệt này. Trần An bắt tay Andrei, nụ cười lịch sự nhưng đôi mắt lại lặng lẽ quan sát Vladimir.

— Ngài Makarov, tôi cũng hy vọng chuyến thăm này sẽ mở ra nhiều cơ hội cho cả đôi bên.

Trần An đáp lại bằng tiếng Nga trôi chảy, lời nói mang vẻ khách sáo nhưng ánh mắt không chút nào mất đi sự cảnh giác. Vladimir cười lớn, vỗ vai Andrei rồi nói:

— Chắc chắn rồi. Chúng ta không bao giờ lãng phí thời gian quý báu.

Nói đoạn, Vladimir quay người theo tiến sĩ Viktor vào phòng làm việc, để lại Trần An đứng đó với những suy nghĩ riêng.

Sau khi trò chuyện một lúc với nhóm học trò, Trần An đứng dậy bước về phía xe. Trịnh Kỳ Thanh vẫn đang đứng bên cạnh, dường như đang chờ đợi ai đó. Hắn dừng lại suy nghĩ chút lát, rồi quyết định quay sang hỏi nàng:

— Kỳ Thanh, nàng có về cùng luôn không? Ta để ý hôm nay nàng không đi xe.

Nàng thoáng bất ngờ khi thấy Trần An quan tâm đến mình như vậy. Dù không phải lần đầu, nhưng điều đó vẫn khiến tâm trí nàng dao động. Trịnh Kỳ Thanh thoáng chần chừ, định trả lời theo phản xạ:

— Dạ, lát nữa cha em sẽ...

Nhưng ngay sau đó, một suy nghĩ bất chợt hiện lên khiến nàng cảm thấy ngượng ngùng. Sau khoảnh khắc lặng im, nàng ngước nhìn hắn rồi đổi ý:

— À, nếu... nếu ngài tiện đường, ta xin đi nhờ xe một đoạn.

Trần An quay sang, giọng nhẹ nhàng nhưng không mất đi sự lãnh đạm vốn có:

— Không vấn đề gì, để ta đưa nàng về.

Kỳ Thanh cúi đầu, che đi nét bối rối hiện rõ trên khuôn mặt. Nàng khẽ gật đầu, đáp nhẹ như gió thoảng:

— Vậy làm phiền ngài rồi.

Nàng vội rút điện thoại nhắn tin báo lại cho cha, lòng không khỏi dâng lên một nỗi hồi hộp kỳ lạ.

Chiếc xe lăn bánh trong không gian yên tĩnh. Lưu Kỳ cầm lái, Phạm Vân ngồi ghế phụ, còn Trần An và Trịnh Kỳ Thanh ngồi ở băng ghế sau cùng với Sunny. Bên trong xe, ánh đèn vàng ấm áp từ trần xe chiếu xuống, tạo nên một không gian tĩnh lặng nhưng không kém phần

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip