ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ

Chương 57. Vũ khí!

Chương 57: Vũ khí!

Tầng hai thì ngược lại, có gần mười người vây quanh cửa, toàn bộ đều vô cùng sợ hãi khi nhìn lỗ thủng bên trong bị hỏa cầu của Vương Song đốt. “A” nhìn thấy cảnh tượng bên trong, tất cả mọi người đều chấn động.

Gian phòng cũng chỉ rộng khoảng chừng năm mười mét vuông, xung quanh đặt đầy kệ, một cái súng ống bóng loáng được đặt ngay ngắn ở trên kệ, áo chống đạn, quần áo chiến đấu, ủng da, dùi cui, khiên chống nổ, đinh ba đều được đặt sang một bên thành từng bộ, ngoài ra còn có một hộp đạn ở trong góc.

Đám người Vương Song không biết gì về súng nhưng cũng từng thấy thứ này trên phim truyền hình, không khỏi hưng phấn hai mắt sáng lên, họ xông vào bên trong, không ngừng ngắm nghía những thứ này, những thứ mà có lẽ cả đời bọn họ cũng không thể tiếp xúc được.

- Bảy khẩu súng lục 64 và tám khẩu tiểu liên kiểu 79, ha ha, chúng ta giàu to rồi!

Vương Hổ đã ở lăn lộn trong xã hội mấy năm, ít nhiều cũng hiểu biết hơn bọn hắn một chút, nhìn thấy một phòng vũ khí không khỏi có chút hưng phấn mà hét lên, súng ống đối với nam nhân mà nói sức hấp dẫn không thua gì đồ trang điểm của nữ nhân, bởi vì nó đại diện cho sức mạnh mà chỉ có sức mạnh mới có thể sống sót đến cuối cùng.

Đám người Vương Song Lý Tân ở bên cạnh tuỳ ý cầm lấy súng ống mới tinh, có chút hưng phấn mà ngắm nghía, tuy rằng không biết dùng như thế nào nhưng loại cảm giác này quả thật khiến cho bọn họ mê say, nói súng ống là thứ tượng trưng cho nam nhân quả thực không vô căn cứ chút nào.

- Đáng chết, nếu ta lấy được những cái này thì còn phải sợ đám dế nhũi kia sao! Những thứ này đều là của ta, của ta!

Tôn Thiên Tiếu bị trói bên cạnh, trong ánh mắt hiện lên sự phẫn hận nồng đậm, nhìn thấy cả phòng vũ khí, trong lòng không ngừng xót xa.

Nếu hắn lấy được những vũ khí này thì sao còn phải sợ Vương Song, còn đám tiểu quỷ sợ bóng sợ gió này đã sớm đã vô pháp vô thiên rồi, cho nên trong lòng hắn vô cùng căm hận, không chỉ hận Vương Song mà còn hận cả Hoàng Bối Bối, nếu không phải nàng dùng súng uy hiếp bọn họ thì hắn cũng sẽ không bị trói lại sinh tử không rõ, cũng vứt đi thể diện vừa rồi.

Hoàng Bối Bối im lặng không nói gì, chỉ là hai mắt bốc hoả khi nhìn đám người Vương Song không hề kiêng nể gì mà lấy súng ống đi. Nàng thân là một cảnh sát được giáo dục tuân theo pháp luật cùng chính nghĩa, chấp hành pháp luật và tuân theo pháp luật đã sớm được khắc sâu trong lòng, rất khó thay đổi, nhìn Vương Song nếu trước Mạt Thế đã sớm bị xem là phần tử bạo động trực tiếp bị đánh chết trong sở cảnh sát rồi nào có thể không kiêng nể gì mà cầm lấy súng ống của cảnh sát chứ, cảm giác bất lực bao trùm toàn thân.

- Vương ca, ngươi mau đến đây xem xem!

Đột nhiên, một thanh âm tràn đầy kinh hãi vang lên, làm kinh động đến đám người Vương Song, toàn bộ chạy tới nơi phát ra thanh âm nhìn hai người Lâm Du Nhiên cùng Tạ Linh Ngọc vẻ mặt khiếp sợ đang đứng ở trước một chiếc rương, trong đó có một cái hộp nhỏ, năm quả lựu đạn yên lặng nằm trong đó, giống như những bộ xương khô màu đen đang ngủ say.

- Lựu đạn!

Đám người Vương Song không hẹn mà cùng thất thanh, vô cùng khiếp sợ, bên trong một sở cảnh sát nho nhỏ ở ngã tư đường vậy mà có

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip