Chương 58: Vũ khí! (2)
- Cám ơn đại ca, cám ơn đại ca, ngài nói, chỉ cần ta có thể làm thì cái gì ta cũng làm, ngài cứ tuỳ tiện nói!
Tôn Thiên Tiếu kinh hỷ, không ngừng trả lời.
- Hừ, miệng chó không phun được ngà voi.
Vẻ mặt Hoàng Bối Bối khinh thường nhìn Tôn Thiên Tiếu nhưng khát vọng muốn sống đã chiến thắng lý trí, dù sao đối phương có vẻ như cũng không vì bản thân là nữ nhân mà nương tay, cho nên nếu yêu cầu của đối phương hợp lý thì vẫn có thể miễn cưỡng đáp ứng được, dù sao bọn họ cũng đã chiếm được lượng lớn súng ống như vậy nàng cũng không lo bọn họ ra ngoài sẽ làm chuyện gì xằng bậy.
Vương Song khẽ mỉm cười, chỉ vào súng ống trước mặt thản nhiên nói:
- Chỉ cho chúng ta cách dùng súng!
- Cái gì, không thể được!
Nam nhân còn chưa có mở miệng thì Hoàng Bối Bối đã trực tiếp kêu to lên, sắc mặt nàng vô cùng khó coi, không nghĩ đến Vương Song lại muốn nàng làm việc này, nếu là việc khác thì không sao nhưng bảo nàng dạy họ dùng súng, nếu như bọn họ học được dùng để đi giết người thì đây không phải là ép nàng làm chuyện trái với pháp luật sao!
Đáng tiếc nàng không biết rằng, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi số người chết trong tay hắn đã gần mười người! Trước kia đã sớm bị phán tử hình, nếu biết thì nàng sẽ không còn nghĩ như vậy.
- Ồ, vậy thôi, xem ra các ngươi không quý trọng cơ hội sống sót này! Thật đáng tiếc!
Vương Song nghe vậy không tức giận chỉ có chút tiếc nuối lắc đầu, Đường Đao trong tay làm bộ như muốn động thủ.
- Không, không, đừng, đó là ý của nàng ta không phải ta, ta cũng biết dùng súng, ta dạy, ta dạy cho các ngươi! Cầu xin các ngươi đừng giết ta!
Lúc này Tôn Thiên Tiếu đột nhiên hét lên một tiếng, làm cho mọi người hoảng sợ.
- Tôn Thiên Tiếu, ngươi có phải là nam nhân không, không phải chỉ là chết thôi sao, ngươi xem bọn hắn đang làm cái gì, cướp bóc sở cảnh sát, đánh lén cảnh sát, mỗi một chuyện đều là trái pháp luật chẳng lẽ ngươi muốn nối giáo cho giặc sao!
Sắc mặt Hoàng Bối Bối xanh mét nhìn đối phương, trách chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
- Im miệng, ngươi là tiện nữ, muốn chết cũng đừng kéo ta theo ta còn chưa sống đủ, ta muốn sống, ta còn có tiền đồ, ta không thể chết ở trong này! Đánh lén cảnh sát, cướp sở cảnh sát, hừ, bây giờ là Mạt Thế ai còn quan tâm pháp luật, cướp sở cảnh sát thì làm sao!
Tôn Thiên Tiếu giận dữ gầm lên, trực tiếp mắng nữ thần mà mình từng thích.
- Ngươi, ngươi, ngươi vô sỉ!
Lần đầu tiên Hoàng Bối Bối nhìn thấy bộ dạng đó của Tôn Thiên Tiếu, bộ ngực nở nang không ngừng phập phồng giống như không thể tin được người từng điên cuồng theo đuổi bản thân hiện tại lại lộ ra bộ mặt này.
- Ha ha, tốt, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, Tôn Thiên Tiếu ngươi đã có một sự lựa chọn thông minh!
Vương Song tán thưởng nhìn đối phương, sâu trong ánh mắt lại lộ ra sát cơ, biết loại người chính là kẻ phản bội, không đáng tin cậy, bởi vậy trong lòng đã nghĩ lợi dụng xong sau đó sẽ giết đối phương.
- Hì hì, đại ca, cha ta là cục trưởng cục cảnh sát cho nên trước đây cha ta cũng thường xuyên mang ta đi sân bắn để luyện tập, tuy không tính là cao thủ nhưng miễn cưỡng cũng coi như có hiểu biết!
Tôn Thiên Tiếu quay đầu nịnh nọt giải thích với Vương Song. Tuy là giải thích nhưng cũng âm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền