ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Max Cấp Ngoan Nhân

Chương 106. Địch Nhân (3)

Chương 106: Địch Nhân (3)

Khi tư thế đứng này được điều chỉnh tốt sẽ tạo cho người ta cảm giác sáng bừng rực rỡ.

Vô cùng ngầu lòi!

Đám người quan sát kỹ càng, nhanh chóng nhận ra bên trong có không ít cách thức, rất đáng để tỉ mỉ thưởng thức.

Phương Tri Hành cười nói: “Đây chính là thế đứng ‘phi đinh phi bát’, cơ thể không tạo thành hình chữ ‘đinh’ (丁) cũng không phải chữ ‘bát’ (八)

La Bồi Vân vuốt râu, gật đầu lia lịa, nở nụ cười tán thưởng.

La Khắc Chiêu lại cảm thấy không vui lắm, phát hiện Phương Tri Hành đúng là có chút đỉnh tài năng, không nhịn được hỏi: “Điểm thứ hai thì sao?”

Phương Tri Hành mỉm cười, giơ tay đang cầm cung tên lên, điều chỉnh tầm ngắm cao hơn một chút rồi cười nói: “Mời nhị công tử bắn tên.”

La Khắc Chiêu nửa tin nửa ngờ, thả tay ra.

Víu!

Mũi tên xẹt qua giữa không trung, bay đến cắm thẳng vào lồng ngực bù nhìn.

Trúng đích!

“Ồ, quả nhiên có một ít tài cán!”

Thiết Trảo Diệp Hằng Xương không nhịn được khen ngợi.

Đám người cũng gật đầu lia lịa.

“Hay!”

La Bồi Vân vui mừng vượt cả mong đợi, cười ha hả nói: “Phương giáo đầu chẳng những có kỹ thuật bắn tên tuyệt diệu phi phàm mà còn biết cách chỉ dạy. Quả nhiên bản quan không nhìn lầm người!”

Phương Tri Hành đáp: “Tất cả đều nhờ đại nhân cất nhắc!”

Đinh Chí Cương lập tức tiếp lời nịnh nọt: “Đại nhân đúng là có đôi mắt tinh tường!”

Lư An Phủ không cam tâm bị rớt lại phía sau, cười nói: “Đại nhân nhìn người cao siêu, bọn ta tự thẹn không bằng, cực kỳ kính phục.”

Một đống rắm cầu vồng tung bay lả tả làm tâm trạng La Bồi Vân càng tốt hơn, vẻ vui mừng tột độ hiện rõ trên khóe mắt.

La Khắc Chiêu thì hơi ngơ ngác, đứng ngó bù nhìn mình bắn trúng, nét mặt vô cùng đặc sắc.

Cả buổi sau, gã vứt cung tên xuống, cất cao giọng nói: “Thế này có gì ghê gớm đâu! Ta đã sớm bái kiến tư thế đứng này từ lâu, chỉ không biết nó gọi là phi đinh phi bát thôi.”

Gã đảo tròng mắt, chợt nói với La Bồi Vân: “Cha, ngài thành lập Cung Binh doanh là vì hình thành một quân đội có chiến lực. Bia ngắm là vật chết, còn người lại là vật sống. Dù kỹ thuật bắn tên tốt tới đâu cũng chưa chắc có thể bắn trúng người, không đồng nghĩa với việc có chiến lực tốt. Thế nên, con có một đề nghị.”

La Bồi Vân không nói gì, chỉ cười hỏi: “Đề nghị gì?”

La Khắc Chiêu đáp: “Phương giáo đầu tùy ý chọn ra mười Cung Binh, huấn luyện mười ngày. Con cũng tiến cử một vị cao nhân, để hắn tùy ý chọn mười Cung Binh ra huấn luyện. Mười ngày sau, chúng ta tiến hành tỷ thí trên võ đài.”

La Bồi Vân ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Hai bên đều có mười xạ thủ, tỷ thí phân định thắng thua thế nào?”

La Khắc Chiêu cười nói: “Rất đơn giản, để bọn họ bắn giết bầy thỏ chạy loạn. Trong cùng thời gian, ai bắn trúng nhiều hơn là người thắng!”

La Bồi Vân nghe xong thì quay sang Phương Tri Hành, cười hỏi: “Phương giáo đầu, ngươi dám nhận lời khiêu chiến không?”

Phương Tri Hành trả lời: “Đương nhiên, ti chức sẵn sàng tiếp nhận mọi thử thách từ đại nhân và nhị công tử.”

La Bồi Vân cực kỳ hài lòng, gật đầu nói: “Tốt! Vậy trận tỷ thí bắt đầu từ ngày mai. Đinh Chí Cương, Ôn Dục Văn, hai người các ngươi giám sát cho tốt, đảm bảo trận tỷ thí này công bằng công chính.”

“Dạ, đại nhân!” Đinh Chí Cương và Ôn Dục Văn đồng thanh đáp.

Không lâu sau, yến hội kết thúc.

La Bồi Vân và La Khắc Chiêu dẫn đầu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip