Chương 107: Gần như kiệt sức (1)
Người của Đồng gia nhìn chằm chằm như hổ đói, đã sớm nhắm vào miếng thịt mỡ này!
Bọn họ vốn tưởng rằng không có sơ hở nào, nhưng không ngờ Phương Tri Hành lại bất ngờ xuất hiện.
Con vịt đã nấu chín lại bay mất rồi!
Bị Phương Tri Hành chen ngang làm hỏng chuyện tốt, sao người của Đồng gia có thể bỏ qua được?
Còn La Khắc Chiêu thì hoàn toàn đứng về phía Đổng gia, lợi ích của hai bên ràng buộc chặt chẽ, cùng tiến cùng lùi.
Sau khi hiểu rõ mối quan hệ lợi và hại trong đó thì tất cả mọi chuyện trở nên rõ ràng.
Khó trách La Khắc Chiêu liên tục làm khó Phương Tri Hành, bới lông tìm vết.
Hóa ra Phương Tri Hành đã vô tình đụng trúng lợi ích của đám người bọn họ.
Nhưng chuyện bọn họ không biết chính là thực ra Phương Tri hành không có dã tâm với vị trí giáo đầu Cung Binh nhiều như vậy.
Mục tiêu của cậu chính là lấy được công pháp phía sau của <Thi;ết Sơn công>, đây mới là chuyện chính.
Làm chức giáo đầu Cung Binh thật sự chỉ là chuyện ngoài ý muốn.
Cho nên, Phương Tri Hành cười khổ rồi xòe tay nói: “Chuyện này phiền phức lớn rồi, nếu như ta thắng thì nhị công tử chắc chắn sẽ không vui, sau này đương nhiên sẽ thường xuyên gây phiền phức, gây khó dễ cho ta. Sớm biết như vậy thì ta dứt khoát nhận thua luôn cho xong.”
Lư An Phủ vỗ vai Phương Tri Hành, cười nói: “Lão đệ, chuyện này ngươi phải suy nghĩ xem phải giải quyết như thế nào rồi, những mánh khóe trong đó…”
Chưa nói dứt lời, đột nhiên Lư An Phủ ngậm miệng lại.
Chỉ thấy quản gia Ôn Dục Văn bước ra khỏi đại môn, đi thẳng đến trước mặt hai người.
Ôn Dục Văn liếc nhìn Phương Tri Hành trước rồi mới chắp tay với Lư An Phủ, cười nói: “Lư đường chủ, nhị công tử bảo ta truyền lời cho ngài.”
Lư An Phủ không cười nữa, hắn nghiêm túc nói: “Mời nói.”
Ôn Dục Văn từ tốn đáp: “Nhị công tử nói, để không khiến Phương giáo đầu phân tâm, dốc toàn lực ứng phó trận so tài, xin ngài mười ngày sau mới giao công pháp phía sau của <Thi;ết Sơn công> cho Phương giáo đầu.”
Lời này vừa thốt ra!
Da mặt Lư An Phủ giật giật, sắc mặt lập tức trở nên phức tạp.
Phương Tri Hành mặt không đổi sắc, nhưng trong lòng lại sóng to gió lớn.
Ôn Dục Văn tiếp tục nói: “Lư đường chủ, nhị công tử còn nói, lão gia chỉ bảo ngài truyền công cho Phương giáo đầu, nhưng lại không nói rõ thời gian, muộn mười ngày nửa tháng cũng không sao phải không?”
Lư An Phủ cười khổ trả lời: “Nhị công tử nói rất có lý.”
Say đó Lư An Phủ lại vỗ vai Phương Tri Hành, khẽ thở dài rồi nói: “Lão đệ, ngươi tự giải quyết ổn thỏa đi.”
Hắn xoay người rời đi.
Ôn Dục Văn lại nhìn Phương Tri Hành rồi lặng lẽ quay người vào trong.
Đêm tối lạnh lẽo, Phương Tri Hành đứng trước đại môn bị hai con sư tử đá quan sát, mồm sư tử há to, hình dáng có chút hung dữ giống như muốn nuốt chửng người khác.
“Ha ha ha~”
Bỗng nhiên một tràng cười điên cuồng xâm nhập vào tâm trí Phương Tri Hành.
Tế Cẩu nằm dưới đất lăn qua lăn lại, cười đến mức lăn lộn khắp mặt đất.
“Phương Tri Hành, mày nhận thua rồi đó à!”
Tế Cẩu toàn bộ nhìn vào trong mắt, nghe vào trong tai, không nhịn được mà bốn chân giơ lên trời, vui vẻ đạp qua đạp lại, cười trên nỗi đau của người khác.
Nó chế giễu: “Tao biết ngay chuyện này không đơn giản như vậy, với nhân phẩm của mày, uống ngụm nước cũng bị mắc răng.”
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền