ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Máy Móc Toàn Cầu Tiến Hóa

Chương 303. Ta Không Để Ý (1)

Chương 303 - Ta Không Để Ý (1)

- Ngươi có nắm chắc không? Nơi đó cũng không phải là đùa giỡn, lúc trước chúng ta thử qua một lần đã tổn thất vài huynh đệ.

Đại hán khẽ nhíu mày, hắn không biết Lâm Dạ lấy đâu ra tự tin này.

Nếu như không nắm chắc hoàn toàn thì hắn cũng không muốn mang theo nhiều người như vậy đi chịu chết.

- Có nắm chắc hay không làm thì mới biết, nhưng mà.

Lâm Dạ nói xong chậm rãi đi tới trước mặt đại hán, đưa tay khoác lên vai hắn.

Đại hán ngay từ đầu còn kỳ quái Lâm Dạ định làm gì, nhưng một giây sau vẻ mặt của hắn đột nhiên biến đổi, giống như con chim sợ hãi lui về phía sau, đồng thời rút súng lục bên hông ra nhắm về phía trước.

Nhưng trước mặt nào còn có thân hình Lâm Dạ, thậm chí ngay cả khẩu súng lục hắn cầm cũng không biết khi nào không cánh mà bay.

Đùng.

Hai mắt đại hán trợn tròn, sau đó gật đầu:

- Có, đương nhiên có! Khi nào đại ca sẽ hành động?

Vẻ mặt hung ác trầm ổn vừa rồi là giả vờ sao?

- Sáng sớm ngày mai đi, tận lực triệu tập thêm chút nhân thủ, ta nghĩ ta hẳn là có biện pháp đối phó với những máy móc đó.

Trong lúc nói chuyện, trực tiếp thay đổi một bộ vẻ mặt lấy lòng, thậm chí ngay cả gọi đổi thành đại ca.

- Đại ca!

Thẩm Ngưng Ngọc đứng ở bên cạnh cũng vô cùng kinh ngạc.

Ngắn ngủi nửa ngày đã giải quyết các vấn đề nan giải lớn mà bọn họ gặp phải, mang đến hy vọng và còn thu phục được đám người này.

Lâm Dạ dặn dò đám người Triệu Mãnh xong đã trở lại bên cạnh Thẩm Ngưng Ngọc, thật giống như làm một chuyện không đáng kể cỡ nào vậy.

Các đội viên đồng loạt hô to, âm thanh vang dội thoáng cái đã chấn động những người khác nhìn sang bên này, còn tưởng rằng là thế lực bang phái hung ác nào đó.

Trở mặt cực nhanh khiến Lâm Dạ thiếu chút nữa không kịp phản ứng.

Đại hán cả người run lên, chỉ cảm giác như có một con mãnh thú hồng thủy đứng ở phía sau, trong mắt hoảng sợ duy trì tư thế nổ súng ngơ ngác tại chỗ.

- Thật nhanh!

Đại hán giật mình một cái, nhất thời liên tục gật đầu:

Tất cả những điều này chỉ xảy ra trong một khoảnh khắc mà thôi.

Mọi người chỉ cảm thấy hoa mắt, Lâm Dạ đã đứng sau lưng đội trưởng nhà mình mà trong tay cầm một khẩu súng lục màu đen.

Lúc này, màn đêm đã buông xuống.

Một lòng bàn tay vỗ vào vai hắn từ phía sau.

Có lẽ.

Rốt cục có người phản ứng lại, khiếp sợ há to miệng.

Lâm Dạ tiện tay buông ra, rắc rắc một tiếng cắm súng lục vào bên hông đại hán.

Đại hán chỉ cảm thấy mình ở trước mặt Lâm Dạ không chịu nổi một kích, đối phương muốn giết hắn hoàn toàn chỉ cần động một ngón tay.

Thành thật mà nói.

Phải biết rằng hắn chính là người duy nhất trong căn cứ thức tỉnh đến trên 60 % mà chưa chết, thực lực của tên này rốt cuộc cường đại đến mức nào?

Hai người yên lặng đi cạnh nhau dưới ánh sao, nhìn thân ảnh bận rộn xung quanh, .

- Được được được, nếu có thể lấy được kho lương thực kia thì sau này ngươi chính là thân đại ca của Triệu Mãnh ta, còn không mau gọi đại ca cho ta!

Dưới sự hướng dẫn của hắn.

Bọn họ thật sự có thể thành công thoát khỏi nơi này...

- Đi thôi, trời sắp tối rồi quay về nghỉ ngơi cho tốt, có lẽ ngày mai sẽ có một trận đại chiến.

- Sao? Đi cùng ta, có chắc chắn có thể lấy được

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip