Chương 304 - Ta Không Để Ý (2)
Đợi đến khi hắn biến mất ở trong cửa, Lão Đa mới thấp giọng nói:
- Nhìn đi, ta đã nói chiêu này có tác dụng, tiểu tử kia chắc chắn nghe theo.
- Chỉ ông có nhiều ý đồ xấu.
Dì Mai lườm lão một cái.
- Mặc kệ nó là gì, chỉ cần có hiệu quả chính là ý hay, biểu hiện của nha đầu kia trong khoảng thời gian này bà cũng không phải không nhìn thấy, nếu chúng ta không đẩy một cái, không biết chúng nó còn muốn kéo dài đến khi nào đây.
- Bớt dong dài, mau trở về, đừng ở đây quấy rầy vợ chồng trẻ người ta.
Nói xong, bước chân hai người chậm lại đi về phía phòng bên kia, cẩn thận đóng cửa phòng lại. ...
Phía bên kia.
Màn đêm dần dần buông xuống.
- Ta...
Trong nháy mắt, cả gian phòng lại lần nữa lâm vào trong yên tĩnh, ánh đèn mờ nhạt chiếu lên người hai người, thời gian dường như dừng lại.
- Vậy ở bên ta cô có để ý không?
- Ta không để ý!
Những người sống sót làm việc xong nhao nhao trở về chỗ ở, tiếng thở dốc mệt mỏi quanh quẩn bên tai giống như rất mệt. ...
Tại ngã ba ngoại thành trong khu D80, giọng nói của Triệu Mãnh truyền vào trong tai Lâm Dạ.
Bọn họ lập tức mang theo mấy trăm người lẻn vào khu thành thị, mục đích của chuyến đi này là trung tâm mua sắm vật tư thương mại.
- Ừm.
- Đại ca, đó chính là kho lương thực.
Thẩm Ngưng Ngọc ngẩng đầu lên, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm hắn.
- Ngươi đến đây làm gì?
Lâm Dạ hỏi.
- Ta không biết nói nhiều, đôi khi nói chuyện sẽ làm người đau lòng.
Nghe được động tĩnh, Thẩm Ngưng Ngọc cũng không ngẩng đầu tiếp tục thu thập.
- Đang giận ta à?
Lâm Dạ gật đầu, ánh mắt mở ra cường hóa cảm giác, các hạt năng lượng xung quanh chuyển động thu hết vào đáy mắt.
Lâm Dạ tiến vào phòng, liếc mắt một cái đã lập tức nhìn thấy Thẩm Ngưng Ngọc đang thu dọn đồ đạc dưới ánh đèn lờ mờ.
Trên con phố thương mại lộn xộn không chịu nổi còn dính vết máu, khắp nơi đều là máy móc thông minh chạy qua chạy lại, nhỏ đến người máy quét rác, lớn đến loại hình vận chuyển hàng hóa.
- Tại sao ta phải giận ngươi?
- Ta cũng không có bản lĩnh gì, chỉ biết đánh đánh giết giết.
Thẩm Ngưng Ngọc lần thứ hai quay lưng lại.
- Ta có biện pháp đối phó với những người máy kia, máy móc còn lại giao cho các ngươi, có thể làm được không?
Lâm Dạ đứng yên tại chỗ hồi lâu, mới đi tới ngồi xổm xuống giúp cô thu thập, sau đó chậm rãi mở miệng như lẩm bẩm:
Sau đó khóe miệng hắn nhếch lên:
Ánh trăng trắng sáng chiếu rọi mặt đất ẩm ướt.
Càng khó giải quyết chính là, ở gần cửa sau kho hàng của trung tâm vật tư có mấy người máy sinh vật, toàn thân lóe ra ánh sáng.
- Lúc trước chúng ta thử phá vòng vây nhưng không thành công, cũng là bởi vì những người máy kia, hỏa lực chênh lệch quá lớn.
Triệu Mãnh ở bên cạnh thấp giọng nói.
- Ta không biết mình còn có thể sống bao lâu, nên không cho cô quá nhiều hứa hẹn.
Lâm Dạ vừa dứt lời thì trước mắt tối sầm lại, một nụ môi mềm mại đặt lên môi.
Lâm Dạ nhìn theo hướng đó.
Sáng sớm.
- Có thể!
Triệu Mãnh dùng sức gật đầu:
- Các huynh đệ tốt xấu gì cũng thức tỉnh trên 50%, đối phó với những thứ nhỏ nhặt này chỉ như đi đại tiện, đại ca ngươi thật sự có cách xử lý những đại gia hỏa kia sao?
Đối với con người.
Người máy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền