Chương 10: Sơ kiến Nhậm Đình Đình
Nhậm Gia trấn vốn không chịu cảnh chiến loạn nên vô cùng phồn hoa, trên đường bách tính đi lại chen vai thích cánh. Dương Ba lúc này vẫn còn là một đứa trẻ, len lỏi giữa dòng người cuộn trào cảm thấy khó khăn vô cùng. Nếu không để mắt kỹ đến bóng dáng Cửu thúc phía trước, hắn rất dễ lạc mất phương hướng. Vào thời đại này, tìm đâu ra những người cảnh sát tận tụy, chỉ có đội bảo vệ hoành hành bá đạo mà thôi.
Chắp tay sau lưng đi dẫn đầu, Cửu thúc nghe thấy Văn Tài hỏi han liền nghiêng đầu hỏi:
— Sao vậy? Ngươi và Nhậm lão gia có khúc mắc gì sao?
Văn Tài lộ ra vẻ mặt như đang táo bón, ngập ngừng nói:
— Sư phụ, ta có thể không đi gặp Nhậm lão gia được không?
Thấy Cửu thúc im lặng, y lại tiếp:
— Không phải, ta đến mặt mũi ông ta thế nào còn chẳng biết, chỉ là từ nhỏ tới lớn chưa từng uống trà ngoại quốc, ta sợ lát nữa làm trò cười cho thiên hạ, lại khiến sư phụ mất mặt.
Nghe Văn Tài nói vậy, Cửu thúc quay người nhìn y, gật đầu:
— Hiếm khi thấy ngươi biết nghĩ cho mặt mũi của vi sư. Tốt, rất tốt! Đã sợ làm mất mặt ta thì ngươi không cần đi nữa.
Dứt lời, Cửu thúc xoay người rời đi ngay lập tức. Dương Ba thấy thế liền đưa tay kéo Văn Tài lại:
— Sư huynh, trà ngoại quốc ta cũng biết đôi chút, nếu huynh muốn đi mở mang tầm mắt thì mau đuổi theo.
Văn Tài vỗ vai Dương Ba bảo:
— Sư đệ nói hắn hiểu cách uống trà ngoại, ta mới nghĩ bụng đi theo để học hỏi, sau này gặp tình huống tương tự cũng không đến mức làm sư phụ mất mặt…
Vừa mới xoay người, Cửu thúc đã thấy Văn Tài đuổi kịp theo sau, y vội vàng nghiêm mặt:
— Ngươi chẳng phải nói sợ làm mất mặt vi sư sao, tại sao còn đuổi theo tới đây?
Lời nói vừa rồi của Văn Tài vốn là thật lòng, y thuần túy muốn đi mở mang kiến thức.
Dương Ba đuổi kịp Cửu thúc, vừa tới gần đã nghe thấy ông lẩm bẩm:
— Ta cũng chưa từng uống trà ngoại, vạn nhất làm trò cười cho thiên hạ thì thật mất mặt…
— Sư phụ, Nhậm Phát lựa chọn quán cà phê này chính là muốn nhìn ngài bêu xấu.
Nghe Dương Ba nói, Cửu thúc thở dài:
— Ừm, vi sư trong lòng hiểu rõ. Hai lần trước hắn tìm ta muốn dời mộ cho cha hắn, vì vài nguyên nhân mà ta đã từ chối. Hắn không làm gì được ta nên mới dùng cách này để ta khó xử.
Cửu thúc mặc dù dự cảm lần dời mộ này không đơn giản, nhưng nếu y không ra tay mà để Nhậm Phát cưỡng ép động thổ, e rằng hậu quả sẽ càng thêm phiền phức.
— Có điều quá tam ba bận, Nhậm Phát đã quyết tâm như vậy, vi sư sẽ đáp ứng hắn. Mọi chuyện sau này đều là do căn nguyên ngày hôm nay mà ra.
Dương Ba nói tiếp:
— Sư phụ, thứ đó tiếng Anh gọi là coffee, tiếng Trung gọi là cà phê. Lát nữa ngài và sư huynh cứ gọi mỗi người một ly cà phê thường. Thứ này uống lần đầu sẽ đắng như thuốc Đông y, ngài có thể cho thêm sữa và đường vào.
— Tiểu Dương, ngươi nói thật sao?
— Ngoài ra, đồ đệ cũng biết một chút tiếng Anh, tiếng Nga và tiếng Nhật, có chuyện gì cứ giao cho con xử lý là được.
Cửu thúc kinh ngạc nhìn Dương Ba:
— Tiểu Dương, ngươi còn hiểu cả trà ngoại sao?
— Vâng, chỉ là không quá tinh thông, nhưng đối thoại thông thường thì không vấn đề gì.
Cửu thúc hiện rõ vẻ vui mừng trên mặt. Đồ đệ này của y ngộ tính không cần bàn, mà năng lực học tập cũng mạnh mẽ đến thế. Nếu Dương Ba không nói dối, với bản lĩnh này, hắn đi đâu làm phiên dịch cũng chẳng lo chết đói.
Về phần tiếng Anh, đó là do kiếp trước Dương Ba đi học để lấy điểm; tiếng Nga là vì sau khi tốt nghiệp muốn cùng đại ca đi buôn bán nên học chuyên môn; dẫn đến hiện tại đầu lưỡi của hắn vô cùng linh hoạt. Còn tiếng Nhật… chỉ có thể nói là do xem nhiều nên quen tai bén mắt.
Ba người bước vào quán cà phê. Trang trí nơi đây khá ổn, nhưng mang lại cảm giác nửa Tây nửa ta lẫn lộn. Một nam phục vụ mặc âu phục, thắt nơ tiến lại hỏi:
— Xin hỏi, quý khách có đặt bàn trước không?
Văn Tài lúc này lộ vẻ mất kiên nhẫn:
— Sao thế? Nhậm Phát không đặt chỗ cho chúng ta à?
Cửu thúc trừng mắt nhìn Văn Tài. Bất luận thế nào, lời nói vừa rồi của y cũng rất thiếu lễ độ.
— Nhậm lão gia? Mời đi theo tôi.
Theo chân phục vụ lên tầng hai, Dương Ba quan sát những vị khách ăn mặc chỉnh tề xung quanh. Hắn không có ý định mỉa mai, bởi mỗi thời đại đều có đặc sắc riêng. Thời điểm này, trong nước có sự sùng bái mù quáng với nước ngoài, ảnh hưởng này mãi đến tận đời sau vẫn còn tồn tại. Khác biệt duy nhất là khi quốc gia cường đại, ngoại lai hòa thượng tụng kinh sẽ không còn linh nghiệm nữa.
Nhậm Phát ngồi ở lầu hai, thấy Cửu thúc tới liền đứng dậy từ xa, chắp tay cười nói:
— Cửu thúc, chào ngài!
Cửu thúc cũng mỉm cười, bảo Văn Tài và Dương Ba phía sau:
— Chào Nhậm lão gia đi.
— Nhậm lão gia.
Bàn có bốn chiếc ghế, Dương Ba trực tiếp ngồi cạnh Cửu thúc, còn Văn Tài thì ngồi vào vị trí vốn dành cho Nhậm Đình Đình trong nguyên tác.
Cửu thúc nhìn Nhậm Phát hỏi:
— Nghe nói lệnh thiên kim từ tỉnh thành trở về, sao không mời nàng cùng tới đây?
— À, con gái ta tới rồi kia.
Nhậm Phát dùng tẩu thuốc chỉ về phía Nhậm Đình Đình vừa từ cầu thang đi lên.
— Con bé này, mới học được cách trang điểm, vừa về đã đi dạy người ta khắp nơi…
Dương Ba nhìn Nhậm Đình Đình khẽ gật đầu, trong lòng cảm thán: Không hổ là mỹ nhân vạn giới, nhan sắc này đúng là rất xuất sắc. Trong phim, Nhậm Đình Đình đã thuộc hàng tuyệt sắc, trải qua thẩm mỹ của bao nhiêu người vẫn không hề giảm sút.
Văn Tài nhìn thấy Nhậm Đình Đình trong bộ váy dài màu hồng, nhất thời như biến thành khúc gỗ, ngây người đứng dậy, nhìn trân trân không chớp mắt. Y chống cằm, trong lòng thầm nghĩ: "Ta thấy mặt ông như cái bánh bao, con gái chắc cũng chẳng đẹp đẽ gì đâu…" Nhưng hiện tại, y đã hoàn toàn bị hớp hồn.
Dương Ba tự nhủ, nếu hắn có dũng khí hơn, chiếm được trái tim Nhậm Đình Đình thì tài nguyên tu hành sau này chẳng cần lo lắng. Đáng tiếc, hắn mới chỉ mười hai tuổi, thân hình quá nhỏ bé.
Cửu thúc nhìn Dương Ba, lại cảm thấy như đang nhìn một con ngàn năm Thi Vương đang khiêu vũ. Y thầm nghĩ: "Đây thực sự là đồ đệ Lâm Phượng Kiều ta sao? Đáng tiếc căn cốt kém một chút, nếu như… không được, tà pháp hại người hại mình."
Nhậm Đình Đình đi tới cạnh Nhậm Phát, khẽ gọi:
— Cha.
— Ừ, chào Cửu thúc đi con.
Nàng ngoan ngoãn chào:
— Cửu thúc.
Nhậm Phát ngoài miệng tuy chê bai nhưng nụ cười trên mặt vô cùng rạng rỡ. Hắn chỉ có một mụn con gái này, bất luận nàng làm gì, người làm cha như hắn đều toàn lực ủng hộ.
Sau đó, Nhậm Phát đưa tay ra hiệu mời:
— Mời ngồi.
Dương Ba đi theo Cửu thúc, trong đầu vẫn suy nghĩ mông lung. Đã là thời đại Dân quốc, dù thế nào cũng phải tìm cách kiếm vài khẩu súng phòng thân. Tu luyện tuy quan trọng, nhưng đôi khi súng đạn còn hiệu quả hơn đạo pháp. Hơn nữa, nếu kỹ thuật bắn súng không tốt, làm sao có thể trở thành Thiên sư đời thứ nhất.
Hắn hiện tại chỉ có thể đi theo Cửu thúc, đến cả Dẫn Khí Quyết cũng chưa dám tự tiện tu luyện. Nếu được bồi dưỡng tử tế trong mười năm, vị đồ đệ này nhất định sẽ rực rỡ hào quang.