Chương 101 : C101: Thật ra tôi cũng thích em
Nghĩtới trong lòng Nghị Lâm có bóng hình người con gái khác, không hiếu sao tôi lại thấy buồn buồn. Có lẽ chưa từng thấy hắn ra tay hại tôi, hoặc giả là hắn đã từng cứu tôi vài lần, cho nên khiến tôi không còn thấy sợ hắn nữa.
Tôi nghiêng người dựa đầu vào gốc cây to lớn phía sau, đôi mắt thì dõi theo ánh lửa bập bùng phía xa, sau đó nói ra nghi hoặc lớn nhất trong lòng mình. Tôi hỏi hắn: “Rốt cuộc chuyện giữa anh và nhà họ Nghị là thế nào? Có thể kể cho tôi nghe được không?”
Nghị Lâm rũ đầu im lặng, có thể là đang suy nghĩ nên nói chuyện này thế nào với tôi, cũng có thể là hắn không muốn nói.
Hồi lâu vẫn không thấy hẳn đáp, tôi bèn hỏi lại: “Không thể nói à?”
Nghị Lâm vẫn lặng im không một tiếng động.
Tôi nghi ngờ quay đầu nhìn thì đã phát hiện hắn đã ngủ từ lâu. Đôi mi cong dài rũ xuống che khuất đôi mắt đẹp bên trong, sống mũi cao thẳng, miệng thì mím chặt. Kể cả trong giấc ngủ hai đầu lông mày của hắn cũng nhíu lại đầy vẻ suy tư.
Mặt nạ đen tuyền sáng bóng che khuất đi một nửa dung nhan ấy. Tôi không khỏi tò mò, rốt cuộc phía sau chiếc mặt nạ ấy là một gương mặt như thế nào? Hẳn phải rất đẹp…
Trong đầu tôi có một giọng nói không ngừng vang lên bảo rằng tôi hãy đưa tay tháo chiếc mặt nạ đó xuống đi, mà quả thật tôi cũng nâng tay lên chạm vào chiếc mặt nạ đó.
Cảm giác lạnh lẽo từ đầu ngón tay truyền tới khiến tôi nổi cả da gà, nhưng trong đó lại có một loại hưng phấn không nói nên lời.
Nhìn thấy Nghị Lâm vẫn không có dấu hiệu gì sẽ tỉnh lại, tôi bạo gan tháo hẳn mặt nạ đen đó xuống. Quả nhiên không phụ sự kỳ vọng của tôi, gương mặt Nghị Lâm quả thật rất điển trai, ngũ quan tinh xảo kết hợp lại với nhau vô cùng hài hòa.
Gương mặt lúc ngủ của hắn bớt lạnh hơn một chút, tôi lại nghĩ tới cái tính cách gợi đòn của hắn, không khỏi thở dài lẩm bấm: “Rốt cuộc trước kia làm sao mà anh có thể sống được tới từng này tuổi vậy?”
“Thì cứ sống như vậy thôi.” Đúng lúc này, Nghị Lâm lại mở mắt ra nhìn tôi. Đôi mắt tỉnh táo hoàn toàn không có chút mê ngủ nào khiến tôi không khỏi hoài nghi có phải ban nãy hắn giả vờ ngủ hay không?
Nghị Lâm đưa mắt nhìn chiếc mặt nạ đen tuyền trên tay tôi, ánh mắt đong đầy ý cười. Tôi bỗng nhiên chột dạ, giống như đứa nhóc bị bẳt quả tang lúc trộm độ, vội vàng dấu thứ đó ra đằng sau lưng.
Ánh mắt hắn lại càng dịu dàng hơn, tôi chỉ hận không thể đập cho mình một trận. Hành động của tôi chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này! Thế là tôi lại đưa chiếc mặt nạ đó cho hắn, ho khan vài tiếng rồi nói: “Tôi thấy mặt nạ của anh rơi ra ngoài, cho nên mới nhặt lên xem thử…”
Nghị Lâm ừ hử một câu, hắn dùng giọng điệu vui vẻ nói: “Thật sao?”
Tôi gật đầu nói dối không chớp mắt: “Đương nhiên là thật!”
“Mặt nạ này một khi đeo lên không thế tháo xuống, chỉ có người thật tâm đối đãi với tôi mới có thể lấy nó xuống được, cô nói…”
Thôi chết, tự đào hổ chôn mình rồi!
Tôi chỉ hận không thể có cái lỗ nào để chui xuống, tôi tự cảm thấy không còn mặt mũi nào đối mặt với Nghị Lâm nữa, cho nên vội vàng bỏ chiếc mặt nạ vào tay hắn, sau đó đứng dậy định chạy ra chỗ khác.
Nhưng mới đi được hai bước đã bị Nghị
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền