Chương 87 : C87: Cảnh còn người mất
Khóe mắt Tang Ca ửng đỏ, ước mắt không chịu không chế rơi xuống, lăn dài trên gò má đỏ hồng như sương sớm vương trên cánh hoa đào đầu xuân, xinh đẹp. mỹ lệ nhưng lại đau lòng khôn cùng.
Liên Trì sững sờ:
"Nàng khóc ư?"
Hắn vươn tay lên muốn lau đi những giọt nước mắt của nàng, nhưng bị Tang Ca nghiêng đầu né tránh. Tuy nhiên sức của nàng sao có thể bằng được với sức của Liên Trì, hắn chẳng tốn công sức nào đã dễ dàng khống chế được nàng.
Liên Trì cúi đầu hôn lên những giọt nước mắt đó, lại thì thầm vào tai nàng nhưng an ủi nàng, hoặc giả là đang an ủi chính mình:
"Đừng khóc, rất nhanh sẽ ổn thôi... Ừ, rất nhanh sẽ ổn thôi."
Môi dưới của Tang Ca đã bị nàng cắt nát, đau đớn của thân thể chỉ bằng một phần vạn đau đớn của trái Tim.
Nghiệt duyên! Bọn họ đúng là nghiệt duyệt!
Bên trong lồng Cửu Khúc bị bao phủ một lớp sương mù mỏng, qua màn sương mù có thể thấp thoáng nhìn thấy bóng người đang khẽ lay động. Tiếng thở d.ốc hòa vào tiếng va chạm da thịt khiến người ta đỏ mặt tía tai không ngừng vang lên.
"Liên Trì còn đang ngủ ư?”
Ở phía dưới gốc Cổ Nguyệt Thụ ở Quỷ giới vang lên giọng nói lảnh lót yêu kiều của Diễm Linh Cơ. Nàng ta nhìn Diêu Phù Tang đang tết sợi dây đỏ sau đó đặt từng. sợi lên bàn, cảm thấy rất thú vị bèn tung tăng chạy tới cầm một sợi lên ngắm nghía, chẳng biết nghĩ thế nào. mà lại đeo luôn sợi dây đỏ lên cổ tay, ngắm nghía một hồi mới nhớ tới chuyện mình còn đang thắc mắc.
"
Liên Trì vẫn chưa tỉnh à?”
Diêu Phù Tang nâng tay lên lau mồ hôi trên trán, sau đó hếch cằm về phía gốc Cổ Nguyệt Thụ, giọng điệu không tốt lắm:
"Ai mà biết, tự ngươi xuống mà xem!"
Sau đó nàng lại nói tiếp:
"Tránh tránh nào! Đừng làm phiền ta!"
Diễm Linh Cơ bĩu môi, nàng ta ngước mắt lên nhìn bầu trời u ám ở Quỷ giới, lại bất giác nhớ tới tối hôm trước hắn đưa Tang Ca về đây, không khỏi khó chịu hỏi:
"Ngươi nói có khi nào Liên Trì lấy lại ký ức rồi không?”
Động tác tết dây đỏ của Phù Tang vẫn không dừng lại, nàng thản nhiên đáp: "
Không thể nào."
"Vậy sao ta cảm giác ánh mắt hắn khi nhìn Tang Ca không đúng lắm nhỉ?"
"Hử?
" Diêu Phù Tang đặt một sợi dây đã tết xong qua một bên, lại tiếp tục lấy vài sợi tơ tiếp tục lưồn vào. †ay, cũng chẳng buồn nhìn nàng ta mà đáp luôn: "
Chấp niệm mấy nghìn năm của hắn, tuy ký ức không còn nhưng cảm giác đương nhiên vẫn ở lại... Nào, nhìn xem sợi dây này ta tết có đẹp không?
"
Sợi dây đỏ không biết được làm từ chất liệu gì, sờ vào mềm mịn hơn tơ, lại lấp la lấp lánh ánh bạc, quả thật rất đẹp mắt. Diễm Linh Cơ gật đầu: "
Đẹp!
" Xong, nàng ta lại khó hiểu: "
Nhưng ngươi tết sợi dây này làm gì?
"
Diêu Phù Tang rất vừa lòng với đáp án của nàng ta, nàng thu hết những sợi dây đỏ đó vào túi càn khôn, sau đó mới nói: "
Dây tơ hồng đấy, những kẻ chuyên đi chặt đứt mối lương duyên của ngươi khác như ngươi không hiểu được đâu...
" Vừa nói, nàng vừa đứng dậy phủi vạt áo, sau đó cười nói: "
Đi đây, trông chừng hắn cho tốt, kẻo hản lại bị Tang Ca trộm đi nữa đấy."
"Ngươi đi đâu vậy?" Diễm Linh Cơ cũng đứng dậy đuổi theo.
"bi làm việc tốt.
" Giọng nói Diêu Phù Tang đã xa lắm rồi, nàng ta vội vàng đuổi theo: "
Ta cũng đi! Tên kia chán chết, ai mà thèm trông chừng hắn chứ!"
Tên vô
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền