Chương 93 : C93: Cuộc đời của diễm linh cơ
Hồng Liên vô cùng hoảng sợ, nàng ta ra sức ép nguyên thần của mình rời khỏi khối thân thể đã mục nát này nhưng đều vô dụng. Nàng ta muốn mở miệng kêu cứu nhưng lại không thể nói thành lời, hai xương hàm va chạm vào nhau kêu lên cáp cáp chói tai.
Lúc này nguyên thần Tang Ca đã trở lại với thân thể, bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy ấn ký hình ngọn lửa nơi mi tâm nàng đang dần tan biến. Ấn ký đó tượng trưng cho Phượng Đồ đẳng, nay Phượng Đồ đăng đã bị nàng lấy ra ngoài thân thể, đương nhiên ấn ký ấy cũng không còn nữa.
Người đứng quan sát mọi chuyện xảy ra ở một bên - Bạch Lăng bấy giờ bỗng xuất hiện dìu Tang Ca đứng dậy, cũng không kịp suy nghĩ đã đỡ nàng lên kiếm phi hành rời đi.
Phong Liên Dực đứng phía xa không biết nghĩ gì, thế mà lại không đuổi theo hai người bọn họ. Hắn nâng tay xoa đi vết máu nơi khóe miệng, sau đó lạnh nhạt xoay người rời đi.
Nơi vừa xảy ra ác chiến bỗng chốc chẳng còn bóng người, chỉ còn lại mình thân xác trống rỗng của Cơ Diệp. và bộ xương khô Hồng Liên đang đau đớn lăn lộn dưới mặt đất.
Đau đớn bắt đầu khiến thần trí của Hồng Liên trở nên mơ hồ, nàng ta chỉ có một ý niệm duy nhất, đó chính là giế/t chết Tang Ca, bắt Tang Ca phải trải qua đau đớn gấp trăm ngàn lân mới có thể thỏa nỗi hận này!
Cũng chính vì không có ai ở đây, cho nên không ai chú ý tới thân xác của Cơ Diệp bỗng hóa thành hàng ngàn con hồ điệp, hồ điệp màu trắng trong suốt hòa lẫn vào trong bóng đêm bay từng đàn từng đàn về phía Quỷ giới.
Ở Quỷ giới, Liên Trì đang bế quan tu luyện trong động thì bị tiếng gió đánh thức, hắn mở mắt ra nhìn chỉ nhìn thấy từng đàn hồ điệp đang bay tới, hồ điệp xuyên qua cửa đá dày vây quanh thân thể Liên Trì. Hắn đưa tay lên chạm thử vào một con, tức thì hồ điệp đó tan biến, hóa thành một tia lực lượng dung nhập vào thân thể hắn.
Có một con mở đầu, hàng ngàn hồ điệp kia không ngừng không ngừng dung nhập vào thân thể Liên Trì. Tới khi con hồ điệp cuối cùng biến mất, Liên Trì cũng đã hộc máu ba lần. Những ký ức biến mất, mơ hồ trước kia giờ phút này bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Nhìn từng mảnh ký ức kia trôi nổi trước mặt mình, Liên Trì chống tay lên cửa đá, nở nụ cười thê lương.
Hóa ra duyên phận cũng là một thứ rất kỳ diệu, có lẽ Diêu Phù Tang nói đúng, vô duyên ắt không thể cưỡng cầu...
Diễm Linh Cơ đang ngủ say bỗng nhiên cảm thấy thân thể mình bay lơ lững. Nàng ta mở mắt ra mới phát hiện không phải mình nằm mơ mà thật sự bản thân nàng †a đang phiêu đãng trên không trung.
Nơi này âm u không chút sinh khí nào, trong lòng Diễm Linh Cơ sinh hoảng sợ, vội vàng đảo mắt nhìn xung quanh. Khi nhìn thấy Liên Trì im lặng đứng trước mặt mình, nàng ta không khỏi vui mừng reo lên: "Liên Trì!"
Vừa nói, nàng ta vừa đứng dậy muốn đi tới chỗ hản, nhưng lại phát hiện ra bản thân mình không thể động. Còn Liên Trì đứng đối diện nàng ta vẫn thờ ơ.
Lòng Diễm Linh Cơ lạnh lẽo, nàng ta nói:
"Liên Trì, ngươi làm gì thế này?"
Liên Trì cũng không thèm xoay lưng lại, nhưng Diễm Linh Cơ vẫn nghe thấy giọng nói của hắn vang lên đều đều, hắn nói: "Bổn tọa đã từng nói, bổn tọa ghét nhất những kẻ tự chủ trương cho mình là đúng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền