Chương 97 : C97: Thiên ý khó nói
Thiên ý khó nói
Sau khi Tang Ca nói xong cáu đó, Phong Liên Dực mới nhận ra hồn thể nàng đang bốc cháy. Một khi trận pháp Chiêu Hồn này được khởi động, đại giới phải trả chính là linh hồn, lấy linh hồn hiến tế dẩn ra ngọn lửa nghiệp hỏa.
Tang Ca đã trút bỏ nhục thể của mình, cho nên hiện tại cả người nàng rất sạch sẽ, xiêm y đỏ rực phất phơ trước gió, gương mặt xinh đẹp nhưng lại lạnh lùng hơn băng sương.
Nàng phớt lờ đau đớn tới từ linh hồn đang bị đốt cháy, vẫn mỉm cười nhìn về phương xa.
Chiêu Hồn trận là một trong những trận pháp thượng cố được ghi lại trong Phượng Đồ đằng, trước kia nàng từng nhìn thấy một lần, xong chưa bao giờ nghĩ tới việc có một ngày mình phải dùng tới nó.
Nhưng Chiêu Hồn trận cũng là trận pháp duy nhất phát huy hết được thực lực của Phượng Đồ đằng, bởi nó lấy linh hồn làm thứ dẫn trận, linh hồn cháy hết thì trận pháp này sẽ kết thúc. Điều đặc biệt hơn chính là một khi trận pháp được khởi động thì không có cách gì ngăn cản được nữa.
Phong Liên Dực thầm nghĩ, xem ra Tang Ca đã chuẩn bị cho ngày này rất lâu rồi.
cả chiến trường lặng im không một tiếng động, chỉ có ngọn lửa Nghiệp Hỏa vẫn rực cháy mà hồn thể Tang Ca càng lúc càng mờ nhạt.
Tới ngày thứ ba sau khi trận pháp được khởi động, linh hồn Tang Ca đã có dấu hiệu tan biến, nàng đưa tay lên nhìn, bàn tay dần trở nên trong suốt dưới ánh nắng. Tang Ca lắc đầu, cuối cùng nhẹ nhàng nhắm mắt, để linh hồn mình dần dần bay lên lơ lửng, dung nhập vào trận pháp hoàn toàn.
Nghiệp hỏa cháy tròn bảy ngày, nói cách khác là Tang Ca phải chịu đựng nỗi đau như thiêu đốt tròn bày ngày trước khi hoàn toàn tan biến.
Vào ngày thứ bày khi ngọn lửa Nghiệp hỏa dần dần lụi tắt, cuối cùng cửu Ca cũng nhìn thấy một bóng người quen thuộc vội vàng bay tới – Liên Trì.
Nhưng khi đó Liên Trì tới thì tất cả đã quá muộn, hắn run rấy vươn tay ra muốn chạm vào mặt nàng, nhưng lại sợ chỉ cần khẽ chạm vào thôi nàng sẽ tan biến, cho nên bàn tay đang vươn ra lại rụt về.
Dường như Tang Ca cảm giác được trước mặt mình có người, nàng gắng sức mở mắt ra nhìn. Đối diện với nàng là ánh mắt đầy đau đớn của Liên Trì, gương mặt hắn hốt hoảng như không tin những gì đang diễn ra trước mặt mình.
Tang Ca bỗng cong cong khóe mắt mỉm cười, nàng chủ động vươn tay chạm vào gương mặt hắn, nhưng bàn tay lại xuyên qua gương mặt đó, Tang Ca cũng không để ý, nàng bước chậm rãi về phía hắn, cuối cùng trước khi Liên Trì kịp phản ứng lại thì đặt lên môi hắn một nụ hôn.
Cũng không thể nói đó là hôn bởi ngay sau khỉ Tang Ca chạm vào người hắn, hồn thế của nàng trong suốt, dần dần biến mất vô tung vô ảnh.
Trước khi nàng hoàn toàn tan biến, Liên Trì chỉ nghe thấy nàng nói một cáu, nàng nói: “Liên Trì, thật ra ta đã không còn hận chàng từ lâu rồi, ta yêu chàng.”
Liên Trì nhắm mắt ôm chặt ngực, tại sao chỉ là một chữ yêu lại cần quá nhiều máu và nước mắt đế chứng minh như vậy?
Thiên mệnh cái quái gì chứ, Ý chí Thiên Địa cái gì nữa, bây giờ Tang Ca đã chết rồi, tất cả mọi chuyện đã không còn quan trọng nữa rồi…
Liên Trì như phát điên, mái tóc bạc phất phơ trước gió, hắn cầm trường kiếm từng bước từng bước tới gần Thiên tộc. Bộ dạng đó tựa như tu la bò
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền