ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Minh Hôn Với Quỷ

Chương 99. C99: Nghị minh là tôi nghị lâm cũng là tôi

Chương 99 : C99: Nghị minh là tôi nghị lâm cũng là tôi

Nghị Lâm bỗng ngồi quỳ một chân xuống, nâng hai tay lên túm chặt bả vai tôi phát đau. Ánh mắt hắn có hơi sững sờ, giọng nói run rấy: “Cô thật sự nhìn thấy Tang Ca?”

Tôi còn chưa kịp trả lời thì đã thấy thân mình hắn run bắn lên, mái tóc đen bỗng chốc hóa thành mái tóc bạc, khí thế quanh thân cũng bất chợt thay đổi. Tôi hoảng sợ lui về phía sau, thế nhưng vừa mới lùi lại hai bước đã bị Nghị Lâm vươn tay túm chặt cố chân lôi lại.

Hắn ngàng đầu nhìn tôi, nói đúng hơn là đang xuyên qua tôi để nhìn một người khác. Đôi mắt Nghị Lâm đỏ rực lên, bàn tay thon dài lạnh lẽo của hắn ,trớn gò má của tôi, tôi không khỏi rùng mình, cảm giác sởn gai ốc từ sổng lưng vọt lên tận óc.

“Tang Ca, là nàng sao?” ‘Nghị Lâm’ nhỏ giọng thủ thỉ.

Tử Trúc quấn quanh cổ tay hắn, im lặng không lên tiếng, tiếp tục quan sát tình hình.

Đương lúc tôi định đáp lời thì lại cảm giác thân thể không chịu khống chế, nhưng tôi có thể rõ ràng nghe thấy bản thân mình mở miệng nói, giọng nói tôi nhẹ nhàng vang lên: “Liên Trì…” Một tiếng gọi này như chất chứa bao nhiêu phẫn uất, ai oán nhớ thương… Mà những cảm xúc đó khiến tôi phải giật mình.

‘Nghị Lâm’ đột nhiên giang tay ôm chặt tôi vào lồng ngực, giọng của hắn lạc hẳn đi: “Ta đã đi tìm nàng rất lâu… Ta rất nhớ nàng.”

Sức lực của hắn quá lớn khiến tôi cảm thấy hơi khó chịu. Tôi bỗng lấy lại được quyền khống chế thân thế, vừa mới khống chế được thân thế, tôi đã lập tức đẩy hắn ra xa.

‘Nghị Lâm’ không đề phòng bị tôi đẩy ngã về phía sau, nhân lúc hắn còn chưa phản ứng lại, tôi nhanh chóng túm lấy hòn đá bên cạnh đập vào đầu hắn một cái. truyện tiên hiệp hay

‘Nghị Lâm’ bị tôi đập tới bất tỉnh. Lúc bây giờ tôi mới yên tâm ngồi dựa vào gốc cây cách đó không xa, chờ hắn bình tĩnh lại sẽ nói chuyện tiếp.

Tới tận sáng hôm sau Nghị Lâm mới tỉnh lại, lúc đó tôi đang đi loanh quanh gần đây để xem có cách nào thoát khỏi nơi này không, nhìn thấy hắn tỉnh lại, mái tóc bạc đã biến mất, ánh mắt cũng trở lại bình thường tôi mới mở miệng hỏi: “Đây là đáu vậy?”

Nghị Lâm nâng tay lên xoa xoa đầu, lông mày hắn khẽ nhíu lại, xong vẫn đáp: “vẫn còn trong mộng cảnh, nhưng đã ra khỏi chợ quỷ rồi.”

“Anh có biết làm thế nào để thoát khỏi đây không?” Nói thật tôi đã chán ngán với mấy thứ này lắm rồi, hiện tại tôi chỉ muốn rời khỏi đây ngay lập tức.

“Biết.” Nghị Lâm gật đầu, nhưng còn chưa đợi tôi kịp vui mừng thì hắn đã nói tiếp: “Nhưng chỉ có tôi có thể thoát ra ngoài, còn cô thì không thể.”

Cùng lúc hắn nói, trong đầu tôi cũng vang lên một giọng nói khác: “Ta có thế giúp cô thoát khỏi đây.”

Giọng nói này tôi nhớ rõ, mình đã nghe thầy vào tối qua!

Tôi lập tức cảnh giác: “Kẻ nào?”

“… Ta tưởng rằng cô đã biết ta là ai?”

Tôi âm thầm suy đoán một hồi, lại nhớ tới những gì mình nhìn thấy trong giấc mơ, tôi bổng do dự lấm bẩm: “Tang Ca?”

Giọng nói vang lên trong đầu tôi vẫn vô cùng suy yếu: “Đúng vậy.”

“Rốt cuộc cô đang ở đâu?” Tôi thâm nghĩ, nếu như Tang Ca ở quanh đây, không có lý nào Tử Trúc và Liên Trì không phát hiện ra, vả lại không phải Tang Ca đã tan biến rồi sao? Tại sao nàng lại vẫn còn sống?

Tang Ca thở dài một tiếng, sau đó nói tiếp: “Ta chỉ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip