Chương 440: Thanh Danh Tộc Giao Nhân
Để tránh Thương Hàn Lăng làm mất hết thanh danh của tộc giao nhân, Hoa Nguyệt Yên đành nuốt xuống ý định đoạn tuyệt với hắn, tiếp tục vắt óc tìm cách giúp.
Hoa Nguyệt Yên:
"Hay là ta trực tiếp đến Huyền Sương Tiên Tông, đích thân ở bên cạnh Khanh Khanh cô nương để biểu diễn cho đệ xem khả năng của một hoa khôi?"
Thương Hàn Lăng vẻ mặt khó hiểu, nghi hoặc nói:
"Thân là hoa khôi, trình độ của ngươi chỉ có vậy thôi sao?"
Hoa Nguyệt Yên: ...
Hoa Nguyệt Yên mặt vô cảm nghĩ, nếu đổi lại là một cô nương khác, có lẽ lần đầu tiên đã bị hắn đánh cho khóc rồi.
Mà nếu thực sự xảy ra chuyện như vậy, Thương Hàn Lăng có khi còn chê người ta yếu kém, rồi không thèm để mắt nữa ấy chứ.
"Nếu hai người đã... giống nhau đến thế, sao không cùng nhau khổ tu?"
Hoa Nguyệt Yên đề xuất,
"Tu luyện chung thì sẽ có thêm thời gian tiếp xúc, cũng sẽ có nhiều chuyện để nói hơn."
"Khổ tu phải bế quan nhiều năm, không ăn không uống, nhập định tu luyện, lấy đâu ra thời gian mà trò chuyện?"
Thương Hàn Lăng hoàn toàn không hiểu.
Cuối cùng, Hoa Nguyệt Yên cũng không chịu nổi nữa. Nàng bật dậy, lớn tiếng chất vấn:
"Rốt cuộc đệ muốn tu luyện hay muốn yêu đương hả?!"
Thương Hàn Lăng bị nàng bất ngờ quát lớn, ngây ra một lúc lâu rồi mới ấp úng đáp:
"Cho dù... cho dù ta muốn nhân cơ hội tu luyện để bồi đắp tình cảm, nhưng Nhược Nhược cũng sẽ không đồng ý đâu."
À phải, suýt quên mất, Ngu Nhược Khanh cũng là một người có tư tưởng khổ tu y hệt như hắn.
Hoa Nguyệt Yên bất lực ôm đầu.
Bên kia. Sau khi rời khỏi kết giới động phủ của Thương Hàn Lăng, Ngu Nhược Khanh suy nghĩ một lát rồi quyết định ghé qua nơi ở của Hàn Thiển.
Nàng đã thấy chướng mắt với đình viện này từ lâu, nhất là khi biết ý nghĩa mà dòng nước này đại diện đối với Hàn Thiển.
Đập vào mắt là dòng sông quen thuộc cùng đình viện cô độc giữa dòng nước.
Ngu Nhược Khanh đột nhiên có một loại cảm giác kỳ lạ. Dường như tất cả mọi người đều đang dần thay đổi, cuộc sống ngày càng tốt hơn, chỉ có Hàn Thiển vẫn lẻ loi một mình, mãi chẳng hề biến chuyển.
Nàng chống nạnh bên hông rồi lớn tiếng gọi trong kết giới của người ta: "Hàn Thiển!"
Lớp sương mù bên ngoài động phủ Hàn Thiển dường như đã quen thuộc với nàng. Khi nàng bước đến, sương mù tự động tản ra, lộ ra một con đường nhỏ.
Ngu Nhược Khanh nhẹ nhàng tiến vào lãnh địa của Hàn Thiển.
Ngu Nhược Khanh vốn còn mong được thấy dáng vẻ xõa tóc như lần trước của hắn, nhưng không, Hàn Thiển vẫn buộc tóc gọn gàng, chỉn chu như mọi khi.
Trong làn nước trong vắt, một thanh niên tuấn mỹ, lạnh lùng, cũng đang đặt ngón tay thon dài lên đường nét trên cằm. Đôi mắt lam băng lạnh lẽo khiến dung mạo hắn càng mang nét siêu thoát, không vương chút bụi trần, thậm chí so với các tiên quân trên thiên giới cũng chẳng hề kém cạnh.
Nàng lướt đến trung tâm dòng nước, đáp xuống mái đình mà mình vốn không ưa nổi, cảm giác như cuối cùng bản thân cũng xả được cơn bực bội trong lòng.
"Ta không còn gì để dạy đệ nữa."
Nàng lạnh lùng phán,
"Nhớ kỹ thân phận và lợi thế của mình, tự đệ cố gắng đi."
Thương Hàn Lăng mặt không cảm xúc suy nghĩ, chẳng lẽ Hoa Nguyệt Yên chỉ đang lừa gạt hắn mà thôi?
Lợi thế về dung mạo sao?
Hắn thu lại pháp bảo, nhanh chóng bước đến bên thác nước.
Nhìn bóng mình phản chiếu trên mặt nước, Thương Hàn Lăng đưa tay
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền