Chương 441: Trêu
Ngu Nhược Khanh vừa bị hắn đẩy về vị trí cũ, vừa nghĩ thầm, nếu nàng trêu chọc Hàn Thiển một chút thì sao nhỉ? Nhưng mà nếu hắn tức giận thì sao chứ? Dù có bị đuổi đánh, nàng vẫn có thể chạy về bên trưởng lão Thanh Văn mà.
Trước đây nàng không để ý, nhưng giờ thì cố tình làm vậy, xem thử có thể ép Hàn Thiển bộc lộ một chút phản ứng khác hay không.
Ngu Nhược Khanh bỗng nhiên dừng lại, ghé sát hắn. Khoảng cách bất ngờ khiến Hàn Thiển có chút không kịp phản ứng.
"Ngươi có thể đừng lúc nào cũng cứng nhắc như thế được không?"
Nàng chống cằm, cẩn thận đánh giá gương mặt hắn.
"Có thể xõa tóc ra không? Có thể đổi phong cách y phục không?"
Nàng chuẩn bị sẵn tâm lý, làm bộ như rất ngoan ngoãn lui về, nhưng ngay khoảnh khắc Hàn Thiển mất cảnh giác, nàng bất ngờ vươn tay, giật xuống ngọc trâm và ngọc quan trên đầu hắn.
Làn tóc đen như mực lập tức buông xuống, chảy dài trên vai, có chút bừa bộn so với bộ y phục vốn dĩ ngay ngắn chỉnh tề.
Hàn Thiển ngẩng đầu, nhìn cô nương trước mặt với ánh mắt đầy kinh ngạc.
Hắn chỉ mới gọi cả tên họ nàng một lần, vậy mà Ngu Nhược Khanh đã giật bắn mình như gặp phải mãnh thú hồng thủy, vội vã xoay người lao thẳng về phía kết giới, đến cả tác phẩm của chính mình cũng chẳng buồn nhìn lấy một cái.
Vừa chạy đến rìa kết giới, cuối cùng nàng cũng có thể thở phào. Nhưng khi định nhấc chân rời đi, nàng lại cảm thấy như đá phải một bức tường vô hình, vậy mà không ra ngoài được?!
Ngu Nhược Khanh đá mạnh vào kết giới mấy cái, sau đó không nhịn được mà mắng bóng gió:
"Đúng là cái kết giới chết tiệt, vừa thối vừa cứng ngắc y như đại sư huynh!"
Ngay lúc đó, nàng cảm nhận được luồng khí tức quen thuộc đang áp sát. Ngu Nhược Khanh vội quay đầu lại, liền thấy Hàn Thiển đang để tóc dài buông xõa, từng bước từng bước tiến về phía mình.
Hàn Thiển cụp mắt, nhẹ nhàng đưa ngón trỏ điểm vào trán nàng, từng chút từng chút đẩy nàng lùi lại giữ khoảng cách.
"... Ngươi đang làm gì?"
Hắn thấp giọng hỏi.
Hắn có tức giận không?
Nàng hoàn toàn không ngờ rằng bản thân lại nhát gan hơn tưởng tượng. Có lẽ là vì hình tượng của Hàn Thiển trong mắt mọi người luôn nghiêm nghị như một phó tông chủ hoặc đại sư huynh, khí thế quá mức uy nghiêm. Lại thêm việc nàng vốn có chút kính trọng những gì hắn làm, nên mỗi lần trêu chọc hắn đều có cảm giác như đang giật râu hùm.
Ngu Nhược Khanh thầm nghĩ, vốn dĩ nàng đến để trêu tức hắn một chút, sao ngược lại còn bị hắn dạy dỗ thế này?
Hàn Thiển trước sau vẫn điềm tĩnh, tự giữ mình. Giờ bọn họ đã chẳng còn gì che giấu nhau nữa, vậy mà nàng vẫn không thể lay động hắn chút nào sao?
Nhìn nàng ngang ngược trong lãnh địa của mình, Hàn Thiển bất đắc dĩ lên tiếng:
"Bây giờ đến cả 'đại sư huynh' cũng không gọi nữa à?"
Ngu Nhược Khanh nhoẻn miệng cười, lướt trở về bờ, rồi khoanh tay đứng trước mặt Hàn Thiển.
"Tiểu tử Lục Nguyên Châu kia bảo phải đối xử công bằng với mọi người."
Nàng nói,
"Đã gọi biệt danh một người thì cũng phải gọi như vậy với tất cả."
Chỉ là, nàng gọi biệt danh cho người khác, nhưng khi đến lượt Hàn Thiển thì vẫn trịnh trọng gọi cả họ lẫn tên hắn.
Hàn Thiển hơi nghiêng mặt, khẽ thở dài.
"Ngươi chỉ tiện đường ghé qua chỗ ta thôi đúng không?"
Hắn hỏi,
"Tập luyện với Thương Hàn Lăng có thuận lợi không?"
"Cũng ổn, chỉ là sau đó không cẩn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền