ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mượn Âm Thọ

Chương 93. Chương 93

Chương 93

Lúc đó mọi người cũng không để ý, cứ tưởng anh ta say quá nên ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, thấy anh ta vẫn chưa tỉnh lại, bọn họ mới mời bác sĩ đến, mà Ngô Trường Trạch cứ như biến thành người thực vật vậy, cơ thể ngày càng yếu, chỉ trong vòng ba ngày, bệnh viện đã đưa giấy báo bệnh tình nguy kịch.

Sau khi Ngô Trường Thanh kể cho tôi nghe về mâu thuẫn trong nhà, còn có chuyện Ngô Trường Trạch xảy ra chuyện, tôi lại có chút khó hiểu, theo lời Ngô Trường Thanh, Ngô Trường Trạch xảy ra chuyện là sau khi về đến nhà.

Khác với Lưu Kiệt, Lưu Kiệt bị Vương Linh lấy mất ba hồn ngay trong nhà vệ sinh, nhưng lúc ở trong phòng karaoke, Ngô Trường Trạch vẫn bình thường, anh ta về đến nhà mới xảy ra chuyện.

Ngô Trường Thanh nói rất rõ ràng, lúc ngồi trên xe, Ngô Trường Trạch vẫn còn trò chuyện với tài xế.

Nghi ngờ lớn nhất là ở Vương Linh, dù ba hồn của Ngô Trường Trạch có phải do cô ta lấy đi hay không thì tôi cũng phải thử thăm dò cô ta, hơn nữa, xuất hiện trong phòng karaoke cùng một thời điểm, cho dù Vương Linh đã rời đi trước, cũng không thể nào loại trừ khả năng của cô ta.

Cô ta có thể dễ dàng lấy đi ba hồn của Lưu Kiệt, cũng không loại trừ khả năng cô ta có thể điều khiển từ xa, lấy đi ba hồn của Ngô Trường Trạch, những điều này đều có khả năng.

Tôi hít sâu một hơi, nói với Ngô Trường Thanh, chuyện này tôi sẽ cố gắng hết sức, nhưng tôi không dám đảm bảo có thể thành công hay không.

Nghe vậy, Ngô Trường Thanh đứng dậy, nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc, nói:

"Trường Sinh, làm phiền cậu rồi."

Tôi hỏi Ngô Trường Thanh có thể tìm được Vương Linh hay không, cho dù là ban ngày cũng được, nhưng Ngô Trường Thanh nói với tôi, người phụ nữ tên Vương Linh kia, hình như có chút bản lĩnh.

Cô ta chỉ xuất hiện ở nhà trọ vào ban đêm, còn ban ngày, lúc anh ta điều tra cũng không thu được kết quả gì, chỉ tìm được nhà trọ của Vương Linh.

Tôi không ngờ, câu trả lời mà tôi nhận được từ Ngô Trường Thanh lại là như vậy, ban ngày Vương Linh đi đâu, vậy mà không ai biết?

Đã không tìm thấy cô ta vào ban ngày, xem ra chỉ có thể đến tìm cô ta vào ban đêm.

Sau đó, tôi đến phòng bệnh, rót một ít linh khí vào trong cơ thể Ngô Trường Trạch, thứ này tốt hơn thuốc bổ rất nhiều, ít nhất có thể đảm bảo cơ thể Ngô Trường Trạch không xảy ra vấn đề gì lớn.

Sau khi trời tối, mười giờ tối, tôi bảo Ngô Trường Thanh phái người đưa tôi đến khu nhà cấp bốn mà Vương Linh thuê trọ, tôi đi vào khu nhà cấp bốn hỏi thăm, bà cụ kia nói với tôi, Vương Linh vẫn chưa về.

Tôi đành phải ra cửa đợi, gần mười hai giờ đêm, một chiếc taxi chạy đến, Vương Linh ăn mặc khá hở hang xuất hiện trong tầm mắt tôi, lần này tôi không cố ý che giấu, mà trực tiếp đi về phía Vương Linh.

Sau khi xuống xe, chắc là Vương Linh cũng nhìn thấy tôi, bèn đứng im tại chỗ.

"Anh bạn trẻ, bạn cậu không sao rồi chứ? Sao cậu lại đến đây nữa?"

Vương Linh mỉm cười nhìn tôi, sau đó hỏi, nghe vậy, tôi hít sâu một hơi, nhìn cô ta, nói:

"Cô Vương, tôi muốn đến đây lấy thêm ba hồn của một người nữa."

Tôi nói thẳng, bởi vì tôi đã biết Vương Linh có bản lĩnh này, cho nên tôi cũng không cần phải vòng vo với cô ta.

Nghe thấy tôi nói vậy, nụ cười trên mặt Vương Linh lập tức biến mất, cô ta nhìn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip