ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mượn Kiếm

Chương 345. Tranh đoạt vị trí thủ lĩnh, quyết chiến sinh tử!

Chương 345: Tranh đoạt vị trí thủ lĩnh, quyết chiến sinh tử!

Trước viện, Mạc Thanh Mai nhìn Sở Hoài Tự, nghe lời hứa từ miệng hắn, đồng tử không khỏi khẽ run rẩy.

Nàng là chấp sự Đạo Môn, vốn là một nữ tử kiên cường và tháo vát.

Thời gian qua nàng bận rộn ngược xuôi, chưa từng biểu lộ cảm xúc quá mức. Nhưng chẳng hiểu sao, khoảnh khắc này sống mũi đột nhiên cay cay.

Nàng thực sự không biết Sở Hoài Tự định làm gì, cũng không rõ hắn có thể làm được gì.

Phản ứng đầu tiên của nàng là muốn nói: “Ngươi có lòng như vậy là tốt rồi. Nhưng chớ có cậy mạnh, cũng đừng... làm bản thân bị thương.”

Mạc Thanh Mai rất sợ hắn sẽ làm chuyện gì nguy hiểm.

Sở Hoài Tự nhìn đối phương, lòng thầm ấm áp. Từ trước đến nay, hắn và Mạc chấp sự kỳ thực không có quá nhiều tiếp xúc riêng tư.

Nhưng hắn cảm nhận được, đối phương thật lòng lo nghĩ cho hắn. Vì vậy, hắn chỉ đành gật đầu trấn an.

Cứ thế, đoàn người Đạo Môn rầm rộ tiến về phía diễn võ trường.

Dù còn một khoảng thời gian nữa đại tỷ mới bắt đầu, nhưng nơi này đã sớm bị vây kín đến mức nước chảy không lọt.

Trong đám đông không thiếu những đại tu hành giả, cùng với các bậc quyền quý của Nguyệt Quốc.

Cuộc tranh đoạt Huyền Hoàng Khôi Thủ chính là màn kịch quan trọng nhất. Ngay cả Hoàng đế bệ hạ cũng sẽ đích thân tới dự, sự long trọng có thể tưởng tượng được.

Dù sao mục đích căn bản của cuộc đại tỷ này vẫn luôn xoay quanh Bản Nguyên Linh Cảnh, đó mới là trọng điểm của trọng điểm.

Huống hồ, ngay cả Tổ Đế cũng đã đích thân ra tay, đám hậu bối không hiếu thuận như các ngươi sao dám không rời hoàng cung tới đây góp mặt? Không bắt các ngươi quỳ mà xem đã là nể mặt lắm rồi!

Khi Sở Hoài Tự vừa xuất hiện, lập tức thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.

Vẫn như cũ, người Nguyệt Quốc đối với hắn chỉ có một chữ: Hận.

Tiếng hừ lạnh vang lên không ngớt, không ít người thầm nhổ nước bọt, còn những ánh mắt lạnh lùng thì nhiều không kể xiết.

Thế nhưng, nam tử trẻ tuổi mặc trường bào đen thêu chỉ vàng này, khi đối mặt với tình cảnh đó lại tỏ ra vô cùng tự tại.

Hắn lại bắt đầu học theo cái đức hạnh xấu xa thường ngày của sư tổ nhà mình, vẻ mặt cao ngạo, nghênh ngang tự đắc.

Điều nực cười là uy vọng của Sở Hoài Tự trong đám đồng môn Đạo Môn quá cao. Lúc này, hễ có kẻ nào lườm hắn, đệ tử Đạo Môn liền lườm ngược lại.

Trên bầu trời, tuyết nhỏ vẫn không ngừng rơi.

Trên cao đài, các vị cự phách tu hành tọa lạc ngày một nhiều.

Trình Ngữ Nghiễm tay cầm quạt xếp đã đến từ sớm. Dù là ngày tuyết rơi, hắn vẫn không ngừng phe phẩy quạt.

Vị thiên hạ đệ nhất tán tu này vẫn luôn hiếu kỳ, không biết trong hồ lô của Sở Hoài Tự rốt cuộc đang bán thuốc gì.

Chắc chắn hôm nay sẽ có câu trả lời.

“Thú vị, không ngờ đại tỷ lần này lại thú vị đến thế! Cũng không uổng công đi một chuyến.” Trình Tú Tài thầm nghĩ.

Hắn thong dong nhìn về phía Sở Hoài Tự, trực giác mách bảo hắn rằng hôm nay sẽ có đại sự xảy ra.

Thực tế, hắn đã lờ mờ đoán ra tiểu tử này định làm gì. Chỉ là, ngay cả hắn cũng không khỏi băn khoăn: “Chuyện này liệu có khả thi không?”

Hắn cảm thấy Sở Hoài Tự không làm nổi.

Đúng lúc này, Khương Chí cùng những người khác ngự không mà tới, đáp xuống cao đài.

Trình Ngữ Nghiễm đứng dậy, chủ động ngồi xuống bên cạnh hắn.

“Khương

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip