Chương 370 : Đi đường
Tô Nam Thừa nào có nhỏ mọn như vậy, chẳng qua cảm thấy chuyện này thú vị, không có việc gì cả.
"Chính vì đại nhân ngài và nàng không có gì cả mới trêu nàng nghĩ viển vông nhiều năm, chuyện này sao có thể không trách đại nhân được? Nếu đại nhân có dáng vẻ xấu một chút, bớt tuấn tú đi, giảm bớt vẻ cao quý, nói không chừng nàng ta sẽ không nhớ thương như vậy."
Vãn Cầm nói.
"Ha ha ha, cô nương này miệng lưỡi sắc bén thật."
Dương Hùng rót rượu:
"Qua đây, qua đây, còn không mau bồi tội."
Vãn Cầm uốn gối hành lễ, rót rượu:
"Nô gia bồi tội với hầu gia."
"Không cần phải bồi tội, vị cô nương kia gả đi là được, sau này không cần nhắc đến nữa. Những nữ tử như các ngươi có thể gặp được lương nhân cũng không dễ dàng."
"Ôi, ngài xem, ngài dịu dàng như thế, còn suy nghĩ thay những nữ tử tiện tịch như chúng ta. Như thế này sao có thể khiến người ta không nhớ thương cơ chứ? Đừng nói nàng ta, cho dù nô gia thì sau hôm nay cũng nhớ thương đấy."
Đám người lại cười.
Tô Nam Thừa bật cười uống một chén rượu với nàng, sau đó thuận thế bảo nàng ở lại nói chuyện.
Đương nhiên ở trước mặt những đại nhân khác cũng có người hầu hạ.
Bên dưới còn có ca múa rất náo nhiệt.
Buổi tiệc rượu này uống đến hơn nửa đêm, mấy vị đại nhân đều uống không ít.
Cô nương Vãn Cầm kia muốn giữ Tô Nam Thừa ở lại, nhưng Tô Nam Thừa còn không qua đêm ở thanh lâu trong kinh thành, huống chi là nơi này?
Dương Hùng từ chối, hắn còn phải đi tuần tra nên không ở lại, cho nên hai người bọn họ rời đi.
Lưu Thái thú ra tiễn, ông ta không đi được, còn có mấy vị đại nhân nên hắn phải ở lại phụng bồi.
Sau khi cáo biệt, mọi người tự mình trở về. Trịnh Thành Nghiệp đỡ Tô Nam Thừa:
"Đại nhân, ngày mai có cần nói với Lưu Thái thú kia ngày sau đừng gọi những cô nương hát loạn nói lung tung đó nữa? Chẳng phải như thế sẽ làm hỏng thanh danh của ngài sao?"
"Chuyện bé xé ra to, có gì cần phải sợ?"
Đừng nói là ta, cho dù là hoàng đế cũng khó tránh có người mắng sau lưng. Hơn nữa, chỉ là mang tiếng phong lưu, không có gì đáng ngại."
"Nhưng ngài chưa từng dây dưa ở thanh lâu, chẳng phải như thế rất oan uổng à?
" Trịnh Thành Nghiệp vẫn biết chuyện này.
"
Ai có thể sống trong sạch như thế chứ? Chuyện nhỏ, đừng đề trong lòng.
" Tô Nam Thừa vỗ cánh tay hắn ta.
Không bao lâu sau đã về đến nơi ở, hắn đi đến phòng của Đông Mai.
Nghỉ ngơi tạm ở Dương Châu, mục đích cuối cùng vẫn là đi phủ Gia Lăng.
Song, ngày hôm sau, Tô Nam Thừa đã biết đêm qua hoàng đế giữ hai nữ tử ở lại hành cung.
"
Nói là người trong sạch ở Yên Vũ lâu, chuyện này...
" Mã Tam lắc đầu: "
Lưu Thái thú đúng là, cho dù chưa từng hầu hạ người khác nhưng đó là thánh thượng đó, lại dám đưa gái thanh lâu cho ngài ấy?"
"Nếu không phải người mình thích thì còn có thể xảy ra chuyện này sao? Đổi lại là người khác, ngay cả Lưu Thái thú cũng bị kéo ra ngoài chém đầu. Bệ hạ vừa khỏe lại, chẳng phải người cũng ở lại rồi à? Còn trách ai được nữa?
" Tô Nam Thừa trầm tĩnh nói.
Đúng thế.
Mã Tam thở dài: "
Chuyện khác thì thôi đi, thanh danh cũng không do chúng ta quản. Chỉ là từ ngày hôm nay phải chú ý kỹ đến an toàn của bệ hạ. Những nữ nhân từ bên ngoài đến này phải điều tra lai lịch mới được."
"Đây là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền