ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mưu Thiên Hạ

Chương 371. Bỏ tù

Chương 371 : Bỏ tù

Năm đó Tiên đế Nam tuần, ông ta muốn đi theo con đường tương tự. Gia Lăng phủ là thành trấn lớn nhất Giang Nam, cũng là nơi mà Tiên đế chọn lựa năm đó.

Chỉ có điều, năm đó Tiên đế còn chưa sang sông đã bị Phí Cưu đưa trở về.

Bây giờ Đương kim cũng muốn đến nơi này.

Vào một ngày trời trong quang đãng, đêm hôm đó trời lại bắt đầu đổ mưa.

Tô Nam Thừa rất không thích cảm giác ẩm ướt thế này nhưng hắn cũng không còn cách nào khác. Không khí vốn đã rất ẩm ướt, ở trên sông lại càng khó chịu hơn. Hắn có thể đốt lửa trên thuyền nhưng phải hết sức cẩn thận. Nếu muốn hong khô y phục thì vẫn được, còn tạm thời không nên hong khô chăn nệm thì hơn, bởi vì chỉ có một chút lửa thế này thì cũng không hong khô được.

Cho nên mấy ngày nay chăn nệm đều ẩm ướt, không cần nói cũng biết khó chịu thế nào.

Gia quyến mà Tô Nam Thừa dẫn theo không có tư cách bước lên con thuyền phía trước, ngay cả Thành Phòng doanh của hắn cũng chỉ có vài người.

Những người còn lại đều đang hộ vệ trên những chiếc thuyền khác. Cho nên người hầu hạ Tô Nam Thừa lúc này là một thái giám.

Tạ công công đặc biệt sai hắn ta đến đây hầu hạ sinh hoạt thường ngày của Tô Nam Thừa. Đương nhiên việc này cũng không phải do ông ấy quyết định, ông ấy đã được An đế cho phép, nếu không thì các đại thần cũng không có tư cách dùng thái giám.

Tiểu thái giám cười xin lỗi: “Nô tỳ sẽ hong khô y phục cho đại nhân. Đại nhân không quen thời tiết ở phía Nam, mấy ngày nay ngài nên ăn thêm vài lát gừng trong lúc ăn cơm thì sẽ tốt hơn, tránh việc quá ẩm ướt mà trên người phát ban thì không tốt lắm đâu. Mặc dù bệnh đó cũng không có gì đáng ngại nhưng chắc chắn sẽ ngứa ngáy khó chịu.”

“Ngươi hiểu rõ vậy à?” Tô Nam Thừa ngạc nhiên hỏi.

“Không dám dối gạt ngài, nô tỳ cũng là người phía Nam nhưng từ khi còn bé thì đã vào kinh rồi. Nô tỳ cũng không nhớ rõ quê quán của mình, chỉ nhớ đó là thôn cây hòe. Mọi người đều nói cây hòe thuần âm, ngài thấy đấy, đó là điềm xấu. Cho nên năm đó mới xảy ra lũ lụt, cả thôn làng đều bị lũ quét trôi mất.” Tiểu thái giám lắc đầu thở dài.

“Cây thì làm gì có âm dương? Chỉ là lời nói của mọi người mà thôi. Nhưng mà trải nghiệm của ngươi cũng đáng thương. Thiên tai nhân họa, người đáng thương lại càng nhiều hơn.”

“Đúng vậy đúng vậy.” Tiểu thái giám cười đáp rồi đổi đề tài. Suy nghĩ của hắn ta rất lanh lợi, trên đời này không có mấy người thật lòng sẵn sàng lắng nghe quá khứ thảm thương của người khác. Nói càng nhiều sẽ càng khiến người ta chán ghét mà thôi.

“Đại nhân biết không, nô tỳ nhớ đến một chuyện khi còn bé, để nô tỳ kể cho đại nhân nghe cho vui.” Tiểu thái giám nháy mắt nói: “Trong nhà nô tỳ rất nghèo, y phục lại ít, đến mùa xuân mưa nhiều thì luôn không đủ mặc, nô tỳ nhớ rõ hồi bé chưa từng được mặc áo trong. Đệ đệ nô tỳ lại luôn lén lút tè ra quần, còn luôn nói là do trời ẩm. Cuối cùng cũng có một ngày bị cha nô tỳ bắt được, cha bắt đệ đệ đứng trước bếp lò, ăn cơm xong là đứng yên ở đó, tè tắt ngọn lửa dưới lò thì mới thôi.”

Tô Nam Thừa cười ra tiếng, hắn không hỏi bây giờ đệ đệ tiểu thái giám đang ở đâu.

Không nên đâm vào lòng người khác.

Tay chân tiểu thái giám rất nhanh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip