Chương 372 : Thảm thương
“Không phải sao? Đôi khi không ràng buộc được những kẻ dưới quyền thì sẽ có kết cục như vậy. Không chỉ vậy thôi đâu, chắc chắn bây giờ Lạc Xuyên Hiền cũng sẽ nhân cơ hội này mà trừ khử tất cả những người đi theo Tạ Kỳ. Xem như hắn ta đã hoàn toàn nắm giữ Tuyên Trấn Phủ Ti rồi.” Dương Hùng nói.
“Đúng rồi, sao ngươi còn gọi là tiểu Hầu gia? Bây giờ ngươi đã là Hầu gia rồi. Mặc dù hắn ta là hoàng tộc nhưng thân phận bây giờ của ngươi cũng không thấp hơn hắn ta đâu.”
“Gọi quen rồi. Năm đó khi ta còn ở Đông cung, ta vẫn luôn đi theo phế Thái tử. Khi đó hiếm khi được tiểu hầu gia khen ngợi, mặc dù giao tình trong mấy năm này cũng không nhiều nhưng xưng hô này thì không thể thay đổi được.” Tô Nam Thừa cười nói.
“Ha ha, con người của ngươi đó, có đôi khi nhìn thấy ngươi rất khéo léo và thân thiện với bất cứ ai, làm cho mọi người cảm thấy ngươi rất dễ kết bạn. Chỉ khi thật sự quen thuộc mới biết không phải ngươi đối xử với ai cũng tốt như thế. Hiền đệ trọng tình trọng nghĩa mà!”
“Hiếm khi được Dương Hùng đánh giá cao như thế, ta thật sự rất vui.”
Ngự thuyền ra khơi rất thuận lợi, nhưng mà những con thuyền khác ở phía sau lại xảy ra vấn đề.
Báo cáo với phía trước, Tô Nam Thừa yêu cầu ra sau kiểm tra.
Hắn chèo thuyền nhỏ bơi qua rồi leo lên chiếc thuyền ở phía sau. Những chiếc thuyền này tuy cũ nhưng cũng đã được sửa chữa rồi.
Thế nhưng rõ ràng là vẫn chưa được sửa chữa hoàn chỉnh, một trong những chiếc thuyền bị rỉ nước. Chuyến đi của bọn họ vẫn còn ba ngày nữa, chắc chắn con thuyền này không thể đến đích được.
Sắc mặt Tô Nam Thừa u ám: “Dời mọi người đi trước, đồ đạc cũng chuyển đi luôn, còn con thuyền này thì cập bờ đi.”
Có người bận rộn đi giải quyết, cũng may là trên thuyền này là thuyền của nữ quyến nhà quan viên, Đông Mai cũng ở trên con thuyền này.
Nàng ta rất sợ hãi, sau khi nhìn thấy Tô Nam Thừa thì không thể kìm được nước mắt.
“Đừng sợ, lát nữa ta sẽ đưa ngươi lên con thuyền khác.” Hắn có quyền nên không cần phải làm gì cả, phải đưa nữ nhân nhà mình đến nơi an toàn trước.
Lần này giày vò cũng mất nửa ngày, cũng may là bây giờ đang đi xuôi dòng nên chuyến đi cũng không bị chậm trễ.
Sau khi báo cáo cho Hoàng đế, Hoàng đế cũng rất tức giận, đương nhiên là cũng trừng phạt những người phụ trách việc này.
Bây giờ cũng không vội, chờ đến nơi rồi nói sau.
Trong khi Hoàng đế đang tìm kiếm niềm vui trên sông thì trong ngục tù, Tạ Kỳ vừa mới trải qua một đợt tra tấn.
Lạc Xuyên Hiền ngồi trên ghế thái sư, lạnh lùng nhìn hắn ta: “Tạ đại nhân đã từng nghĩ đến ngày hôm nay chưa?”
“Ta đã rời kinh, ta không thể ngăn cản con đường thăng tiến của ngươi được nữa, sao ngươi phải cực khổ thế này...” Tạ Kỳ không đứng dậy nổi, đầu gối của hắn ta đã bị phế rồi.
Mặc dù trên người không chảy quá nhiều máu nhưng chỉ có hắn ta biết là hắn ta sẽ không bao giờ đứng dậy được nữa.
“Ta cũng không biết ngươi lại hận ta như thế.”
Lạc Xuyên Hiền khoát tay: “Ra ngoài hết đi, bổn quan muốn nói chuyện riêng với hắn ta.”
Mọi người đáp lại rồi rời đi, cũng không sợ sẽ xảy ra chuyện gì, dù sao Tạ Kỳ cũng bị phế rồi.
“Đương nhiên là ta hận ngươi, ngươi luôn miệng nói ngươi bị oan, ngươi không hợp tác với Lục hoàng tử mưu sát bệ hạ,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền