Chương 380 : Tháng bảy tuyết bay
Thời gian an tĩnh luôn luôn hiếm có.
Tháng bảy năm nay, trên trời trút xuống mưa to. Tháng bảy mưa xuống đương nhiên không hiếm lạ, nhưng mưa to lại từ từ hình thành mưa đá.
Trong mưa đá kích cỡ như hạt đậu nành vậy mà còn xen lẫn mưa đá lớn cỡ quả trứng gà từ trên trời nện xuống, một khi rớt lên trên đầu thì người sẽ bị nện chết ngay.
Bây giờ mái nhà dân cư vốn chỉ là cây gỗ và cỏ bùn, dạng này mưa đá nện một canh giờ, rất nhiều nhà bên ngoài kinh thành đều đã bị nện thủng nóc. Cũng may đến ban đêm trận mưa đá này đột nhiên ngừng lại, chỉ là nhiệt độ bất chợt giảm xuống.
Thời điểm trời lẽ ra nên nóng nhất thì đột nhiên lại lạnh đến nổi cần mặc áo hai lớp.
Tô Nam Thừa lo lắng nữ nhân đang ở cữ trong nhà và hài tử vừa chào đời nên mới tự mình xách đèn đi qua xem.
Quả nhiên mặt Trầm trị trắng xanh. Vừa rồi nàng ta đã bị dọa sợ, bây giờ chỉ nói là đau bụng.
Hài tử ngược lại không có việc gì, hài tử còn đang trong tháng nên không sợ gì cả, ngủ rất say.
Tô Nam Thừa biết Trầm thị đây là bị hù sợ, ngược lại không phải thật sự gặp chuyện, mới ôm nàng ta dỗ dành một hồi.
“Hầu gia, đã kiểm tra qua, nóc nhà bên này vẫn ổn. Tiểu nhân lại đi chỗ khác xem xét tất cả một lượt.” Ngưu Bách ở bên ngoài nói.
“Cho người qua kiểm tra chính viện và bên chỗ Đông Mai trước, sau đó mới xem xét chỗ ở của tất cả mọi người một lượt, những chỗ người không thể ở được để mai nói sau. Gọi người sửa soạn một chút thức ăn đưa đến chính viện, chuẩn bị thêm một cái ô lớn, hồi nữa ta muốn đi ra ngoài.” Tô Nam Thừa ôm Trầm Anh Nương nói.
Bên ngoài vội vàng đáp vâng.
“Đừng đi mà, nếu như một hồi có mưa đá nữa thì sao? Ngày mai chàng đi ra ngoài không được ư?” Trầm Anh Nương đổ mồ hôi lạnh.
“Đừng căng thẳng, một lát phủ y coi cho nàng. Ta có thể không đi được sao, ta không chỉ phải đi ra ngoài mà còn phải tiến cung nữa. Cơn mưa đá này không biết đã nện chết bao nhiêu người rồi.” Tô Nam Thừa thở dài, hắn quả thật chưa từng gặp phải cơn mưa đá có quy mô này.
Ngược lại lúc ở dị thế hắn đã từng bắt gặp ở một số tác phẩm truyền hình và điện ảnh.
Phủ y coi cũng chỉ nói là Trầm thị bị dọa sợ rồi khai một số thang thuốc an thần.
Tô Nam Thừa lại chạy tới chính viện, hiện tại đã ổn định rồi, người lớn không có việc gì nhưng nhi tử lại bị hù sợ, khóc đến chóp mũi đỏ lên.
Tô Nam Thừa vì vậy mà bật cười: “Người ngồi bên kia đang ở cữ trong tháng vừa bị dọa sợ, sợ đến đau cả bụng nhưng hài tử thì vẫn ngủ say không nhúc nhích. Nàng thì hay rồi, nàng không có việc gì nhưng hài tử lại khóc thành con sên.”
Phong Trúc Quân vội hỏi: “Không có gì đáng ngại chứ? Phủ y nói sao?”
“Không sao hết, chỉ bị sợ thôi, đoán chừng bị vọp bẻ rồi.” Tô Nam Thừa bế Thọ Nhi lên véo cái mũi của nó: “Tiểu tử thúi, sợ cái gì hả? Con đang ở trong phòng mà.”
Thọ Nhi ấm ức bám chặt, thế mà lại mở miệng: “Phụ thân, sợ!”
“Ha ha ha, phụ thân không sợ, gọi lại một tiếng nữa nào.”
“Sợ!”
“Không phải, gọi phụ thân.”
“Phụ thân.”
Tròn vành rõ chữ, Tô Nam Thừa mừng rỡ ôm lấy hài tử lắc lắc: “Con ngoan, có ngốc không chứ hả? Dân gian đều nói gọi nương trước,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền