ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mưu Thiên Hạ

Chương 381. Tưởng niệm

Chương 381 : Tưởng niệm

Trên tảo triều, mặt mày tất cả mọi người ai nấy đều khó coi muốn chết. Thế nhưng Hoàng đế vẫn như cũ không có mặt ở đây.

Các lão thần đau khổ ôm đầu, ba phen mấy bận gọi thái giám đi mời, mãi cho đến sau lần thứ tư, cuối cùng Hoàng đế mới khoan thai đến chậm.

Bên ngoài long bào của ông ta khoác lên một cái áo khoác làm bằng da chồn đen, cái miệng bên mép khép lại, dệt bằng kim tuyến.

Chỉ riêng cái áo khoác này thôi đã phải cần hơn mấy con chồn đen rồi, vô cùng quý giá.

Là thiên tử, mặc đồ quý giá đương nhiên không có gì sai. Nhưng tất cả đại thần đều bị trận tuyết lớn này làm gấp đến độ không kịp chuẩn bị, ai nấy đều khoác y phục cũ năm ngoái đi vào. Trong đại điện cũng không cho phép mặc loại y phục như áo khoác và áo choàng này.

Hoàng đế thì sao, sau ba bốn lần đốc thúc đi mời, ông ta lại mặc một kiện như vậy vào.

Chúng đại thần nhìn vào có tâm trạng gì đây.

Điều khiến cho các lão thần tức giận hơn nữa chính là, Hoàng đế cơ bản không hề nghĩ tới tình hình tiếp theo sau đợt thiên tai này rồi sẽ thế nào.

Cái mà ông ta nhìn thấy chỉ là ông ta và hoàng cung bình yên vô sự, còn hỏi phủ đệ của mọi người ra sao rồi.

Ông ta nhiều nhất cũng chỉ nghĩ tới nhà dân có khả năng sụp đổ vân vân, hơn nữa chỉ biết Hộ bộ chi tiền cứu trợ thiên tai.

Hộ bộ…

Hộ Bộ Thượng Thư cũng là Thành Khang Hầu, ông ấy thật sự sắp bị chọc cho tức chết rồi.

Thị lang Lô đại nhân thấy Lão hầu gia sắp sửa bị chọc tức đến ngất xỉu bèn vội vã bước ra khỏi hàng: “Bệ hạ, trước mắt cứu trợ thiên tai là chuyện nhỏ. Tuy rằng Hộ bộ cũng không có tiền nhưng vẫn phải nghĩ trăm phương ngàn cách để cứu trợ thiên tai. Chẳng qua lần này mưa đá cộng thêm một trận tuyết lớn, chỉ sợ nhiều ruộng đồng ở phương Bắc đều gặp tai ương, lương thực sắp phải thất thu rồi.”

“Đúng vậy, chẳng những thất thu mà sợ rằng ảnh hưởng cũng không nhỏ. Bây giờ mắt thấy trận tuyết này vẫn chưa dừng lại, nếu như rơi thêm mấy ngày còn không biết sẽ có thêm bao nhiêu người chết cóng nữa.”

Có người mở miệng rồi, tất cả mọi người đều dễ nói hơn.

Còn có người nhắc tới hiện tượng thời tiết không tốt, khó tránh khỏi có lời đồn đãi.

Bây giờ ở Thái Châu phủ vẫn còn tạo phản đấy. Mọi người nhắc đến cũng là để nhắc nhở Hoàng đế, nếu như lương thực thật sự thất thu, vậy chỉ sợ sẽ còn có thêm những kẻ khác muốn tạo phản.

Chủ yếu là phương Bắc như vậy thì quân đội ăn cái gì đây?

Nói đến nước này, Hoàng đế mới đột nhiên bừng tỉnh hiểu ra.

Nhưng sau khi ông ta hiểu ra rồi, thứ mà ông ta để ý nhất lại chính là danh tiếng của mình:

“Trẫm phải đi tế tự một phen, nên để cho thượng thiên biết đến lòng thành của trẫm…”

Toàn bộ quá trình Tô Nam Thừa đều không hề mở miệng. Sau khi tan triều, hắn đi chung với Dương Hùng. Dương Hùng là một người thẳng tính: “Cứ tiếp tục lăn qua lăn lại như vậy thì Đại Nguyên ta không xong rồi.”

Lời này đúng là nói hơi thẳng thắn. Tô Nam Thừa cười khổ: “Ta chỉ sợ càng đi về phía Bắc mưa đá và tuyết lớn càng nghiêm trọng hơn, khi đó nếu như người Bắc Di không có ăn…”

Dương Hùng dừng lại nhìn hắn hồi lâu, cuối cùng im lặng lắc đầu.

Có thể làm gì được chứ?

Tô Nam Thừa mặc kệ những thứ khác,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip