ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mưu Thiên Hạ

Chương 393. Bên ngoài Hiển Châu

Chương 393 : Bên ngoài Hiển Châu

Thời tiết Phía Nam cũng không tốt, ẩm ướt âm u lạnh lẽo, không hề có cảm giác của mùa này vào những năm trước.

Cũng chỉ mới mùng mười tháng chín, dựa theo phương Nam những năm qua thì lúc này cũng không nóng lắm, cũng sẽ không lạnh, đôi lúc còn dễ chịu.

Nhưng năm nay thì khác.

Đại quân dừng lại ở hướng Tây Bắc Hiển Châu, muốn đóng quân ở đây.

Loạn quân đã khống chế Hiển Châu, trong thành vốn cũng không có bao nhiêu quân đóng giữ, nơi này lại không phải biên quan. Trừ hơn hai mươi ngàn người Tô Nam Thừa mang đến từ Kinh Kỳ, còn có mười ngàn người do thánh chỉ điều tới từ Gia Lăng phủ, tất cả đều giao cho Tô Nam Thừa chỉ huy. Người Gia Lăng phủ đã sớm đến trước một ngày chờ bọn họ.

Thật ra từ nơi này đã nhìn ra được Hoàng Đế thật sự hồ đồ, Tô Nam Thừa cũng không lãnh binh xuất chinh theo tiền lệ, hắn chỉ đợi mấy năm trong Thành Phòng doanh, nơi nào sẽ mang binh đánh giặc?

Thống lĩnh của Thành Phòng doanh cũng được, hay đô đốc mới nhậm chức này cũng được, đều chỉ là quan nhỏ trong kinh thành.

Xem như quan võ, nhưng khác với người cầm binh chân chính.

Bao nhiêu người trong triều bởi vậy dâng tấu phản đối, nhưng bản thân hắn cũng đã ở đây.

Vừa dựng xong lều trại, Tô Nam Thừa đã gọi các vị tướng quân tới lều chính nghị sự.

Tề tướng quân của quân Vận Thành ba mươi bảy tuổi, tướng quân từ tam phẩm. Người mang binh của Gia Lăng phủ tới chính là Lý tướng quân, bốn mươi ba tuổi, chính tam phẩm.

Còn có hơn mười phó tướng lớn nhỏ.

Tuổi Tô Nam Thừa là nhỏ nhất, nhưng hắn là chủ tướng.

Tất cả mọi người đều đến, Tô Nam Thừa sai người treo bản đồ phòng thủ thành phố thành Hiển Châu lên: “Thời tiết âm u lạnh lẽo, chư vị tướng quân uống hớp trà nóng trước, hôm nay chúng ta không thể xuất binh. Cứ thương nghị kỹ lưỡng một phen đã.”

Mặc kệ trong lòng mọi người thế nào, trên mặt vẫn là vẻ khách khí.

Ngưu Tam bọn họ dẫn người mang trà nóng và bếp lò tới, cam đoan các tướng quân đều uống nước nóng.

“Chư vị tướng quân đều có kinh nghiệm hơn Nam Thừa, tuy rằng Nam Thừa lĩnh thánh chỉ, có được cái danh tướng quân bình loạn. Nhưng không tự mình lên chiến trường, không thể thiếu chư vị tướng quân vẫn phải chỉ điểm giúp đỡ.” Tô Nam Thừa tiến lên phía trước cúi thấp người.

Trẻ tuổi, chức quan cao, có hầu tước, xuất thân tốt, sau đó cao cao tại thương, ai tin phục trong lòng được?

“Tô tướng quân đừng nói như thế, năm đó kinh thành thất thủ, nghe nói Tô tướng quân cũng anh dũng chống lại, bị thương nặng xém chút xảy ra chuyện. Sao lại tính là không lên chiến trường chứ?” Ngư tướng quân dưới trướng Tề tướng quân Vận Thành cười nói.

Đám người vội hùa theo.

Tô Nam Thừa khoát tay: “Vậy sao giống? Trong tình hình đó, đừng nói ta còn nhậm chức ở Thành Phòng doanh, cho dù ta chỉ là bạch y một giới thì cũng nên nhấc đao thương lên bảo vệ nước nhà. Không anh dũng bằng chư vị.”

Mọi người tâng bốc nhau một phen xong sau đó nói tới chính sự.

“Bây giờ có một vấn đề, sáu mươi ngàn người này thật ra đều là loạn dân. Chúng ta đánh vào không khó. Đánh ra thì sao?” Tô Nam Thừa nhìn đám người: “Đều là con dân của Đại Nguyên ta, cũng bị những kẻ kia mê hoặc. Hơn nữa hôm nay quả thật quái dị mới đi nhầm đường.”

“Tướng quân thực sự nhân từ và lương thiện, quả thực những người này đều là bách tính. Có điều

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip