Chương 394 : Sắp xếp
Tuy nói là làm chủ tớ nhưng từ khi địa vị của hắn từ thấp hèn đến nay, Trình Minh là người trung thành hắn tin tưởng nhất.
"Năm đó ta đến Hiển Châu, trở về dẫn ngươi đi, lúc qua Khúc Lăng giang, ta nhớ đến Liên Sinh."
Tô Nam Thừa đứng lên.
"Đã lâu rồi ta không nhớ đến hắn ta."
"Đại nhân đừng nghĩ nhiều như thế, Liên Sinh phạm sai không phải chuyện nhỏ."
Trình Minh nói.
"Haiz, ta không hối hận, chỉ là bỗng dưng nhớ đến hắn."
Tô Nam Thừa nói:
"Có lẽ khi ta già, năm sáu mươi tuổi ngồi nhìn hoa rơi sẽ hối hận, bây giờ chưa đến lúc đó đâu."
Hắn vỗ vai Trình Minh, không biết từ khi nào hắn đã cao hơn Trình Minh một cái đầu.
"Đi ăn cơm đi."
Trong doanh địa tuần tra canh phòng, trong thành cũng khẩn trương như thế.
Sáu vạn với ba vạn, nhân số nhiều gấp đôi, nhưng mà binh mã nhà mình thế nào, trong lòng người của Khổng Tước Thần Giáo nắm chắc.
Thật ra giáo chủ của Khổng Tước Thần Giáo không phải người kinh thiên vĩ địa hoặc là có dáng vẻ xuất chúng.
Hắn chỉ là một nam nhân chững chạc, gầy yếu lại có dáng vẻ vô cùng bình thường.
Thậm chí không đọc sách được bao nhiêu năm.
Song, đầu óc của hắn rất linh hoạt, những năm qua, hắn cung phụng Khổng Tước Thần Mẫu, đã kêu gọi được lòng tin của rất nhiều người.
Thủ hạ giáo chúng là một nhóm lớn, bọn hắn tin tưởng không nghi ngờ hắn là hóa thân của Thần Mẫu.
Mà lúc này, nam nhân ngồi một mình trong phòng uống từng hớp rượu.
Phản ứng của triều đình nhanh hơn dự đoán của hắn.
Nếu nói hắn đầu thiết không sợ, sao có thể chứ? Hắn sáng lập ra Khổng Tước Thần Giáo chỉ vì muốn đục nước béo cò hoàn thành đại sự, vì công danh lợi lộc, chẳng lẽ lại thật sự là cứu vớt thế nhân? Haiz, kẻ nào tin thì kẻ đó là đồ đần.
Dù sao cuối cùng nếu không đánh lại thì thừa dịp hỗn loạn này chạy trốn cũng không phải không được.
Thế đạo loạn như thế, hôm nay chạy trốn, ngày mai có thể ngóc đầu lên.
Hắn uống cạn một chén rượu cũ, lại rót cho mình một chén.
Bên này, Tô Nam Thừa ăn cơm xong cũng không nghỉ ngơi mà thay y phục, dẫn theo người tuần tra doanh địa.
Dù sao hắn cũng không phải người ở lâu dài trong quân doanh, cho dù lúc này không mặc y phục hoa lệ như bình thường thì khí chất cũng khác với những tướng quân khác.
Song, cũng may mấy năm nay hắn là quan võ, đeo trường đao mặc giáp nhẹ, tóm lại không giống người đọc sách.
Càng không giống con cháu những quý tộc kia ở trong nhà không có việc làm.
Chỉ là vẻ cao quý trên người không những không tan biến mà còn nhiều hơn.
Đây là người làm lính thấy, trong mắt lão Tứ, lão Lục Tô gia, lão Thất dứt khoát!
Mấy năm nay bọn họ đều phải tránh mũi nhọn, lúc này cả người đầy sát khí.
Tô Nam Thừa tuần tra, thấy tiểu binh khoảng trên dưới ba mươi lúc đi đường cà nhắc, hắn đi qua hỏi:
"Ngươi sao thế?"
Tiểu binh thấy đại tướng quân hỏi thăm, vội quỳ xuống:
"Bẩm đại tướng quân, tiểu nhân vô dụng, chỉ là lúc vừa rồi giành cơm bị đụng phải."
"Được rồi, đứng dậy rồi nói."
Tô Nam Thừa rất khách khí:
"Nhưng cơm không đủ ăn sao?"
"Không, không, không, đủ ăn đủ ăn, chỉ là do chúng ta quen giành nhau rồi."
Tiểu binh ngượng ngùng nói.
Hắn tham gia quân ngũ mấy chục năm chưa từng nói chuyện với nhóm đại tướng quân, lần đầu nói lại là chuyện mất mặt như thế.
"Vậy được rồi, ngày mai chúng ta công thành, giành lại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền