ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mưu Thiên Hạ

Chương 397. Văn Hổ

Chương 397 : Văn Hổ

Gần đây vì muốn tìm Văn Hổ mà Tô Nam Thừa đã phái không ít người đi ra ngoài.

Lần này động tĩnh lớn như vậy, hắn cũng biết tin, thế là nhanh chóng phái người liên lạc với người của Văn Hổ.

Hai bên liên lạc rất vui vẻ, không xảy ra rắc rối gì nên chẳng mấy chốc đã kết nối với nhau.

Tháng mười năm nay, miền Nam cũng lạnh, Tô Nam Thừa đã mặc áo bông vào rồi.

Tô Nam Thừa phái Trịnh Thành Nghiệp dẫn người đến liên lạc với Văn Hổ, trước khi đi hắn đã ra lệnh là phải khách sáo với đối phương một chút.

Nhưng mà hắn cũng biết rõ tính tình của Trịnh Thành Nghiệp nên mới cố ý gọi gã ta đến, không hay tức giận cũng không biết xấu hổ.

Lúc này, Văn Hổ đang chuẩn bị trà bánh tại một nhà dân để gặp nhóm người Trịnh Thành Nghiệp.

Nhóm người Hà Đại Thành bị bắt giữ vẫn đang bị trói ngoài thành.

“Văn tiên sinh, tướng quân của chúng ta có ấn tượng khác biệt về ngài, ngài cũng thật sự là anh hùng. Bọn ta đã tìm lâu nhưng vậy nhưng không bắt được người, ngài vừa mới ra tay, vậy mà đã dễ dàng bắt được người.” Trịnh Thành Nghiệp chắp tay.

“Không dám không dám, tại hạ là người thô tục, được đại tướng quân để mắt, có thể làm vài việc cho đại tướng quân cũng là vinh hạnh của chúng ta.” Văn Hổ nói.

Trịnh Thành Nghiệp thấy thái độ của hắn ta khá tốt nên tâm trạng cũng vui hơn.

Thật ra gã ta cảm thấy hơi bực hội, hận bản thân không có bản lĩnh bắt được gã giáo chủ xấu xa kia, lại để người khác bắt được, chuyện quái gì đây chứ?

Nhưng mà nếu người này là người mà đại nhân muốn thì cũng không còn gì để nói nữa hết.

“Nghĩ lại thì, tiên sinh cũng nhận được thư của tướng quân chúng ta rồi đúng không? Đối với chuyện tướng quân muốn gặp ngài, ngài nghĩ thế nào?”

“Đại tướng quân triệu tập, đương nhiên là ta muốn đến. Trước đó là vì muốn bắt được Hà Đại Thành, bây giờ đã bắt được người rồi, đương nhiên là ta muốn đến gặp đại tướng quân. Chỉ là... Trước đó ta hồ đồ nên phạm tội lớn. Văn Hổ chết không có gì đáng tiếc, chỉ là các huynh đệ bên dưới đều có phụ mẫu thê nhi, thật sự... Ta vẫn muốn xin đại tướng quân một chuyện.”

Trịnh Thành Nghiệp khịt mũi hỏi: “Bây giờ mới biết là phạm tội sao?”

Văn Hổ cười ngây ngô, quân sư Tô Mạnh vội vàng hòa giải: “Trịnh tướng quân bớt giận, những việc làm hồ đồ năm xưa không nhắc lại cũng được, bây giờ chúng ta nguyện ý quy thuận. Nếu có cơ hội, đương nhiên sẵn sàng chuộc tội. Chỉ là huynh đệ bên dưới đều là con cháu bách tính đàng hoàng, đều là nhất thời hồ đồ mà thôi. Mấy năm nay chúng ta cũng không dám phạm sai lầm nữa, tôn chỉ của Lưu Nguyên hội chúng ta cũng là không ra tay với bách tính. Không giống bọn người Khổng Tước giáo kia.”

“Hừ, đó là đương nhiên rồi. Tướng quân của chúng ta cũng biết các ngươi đã làm được vài chuyện tốt. Nhưng mà, tướng quân triệu tập ngươi cũng sẽ khiến mọi người lên án ngài ấy. Chuyện ở trong triều, các ngươi không hiểu đâu. Chỉ sợ bây giờ đã có không ít người trong triều thượng tấu phản đối rồi, cũng là vì tướng quân của chúng ta yêu người tài, bằng không thì chỉ với Lưu Nguyên hội các ngươi, còn có thể đối kháng với đại quân triều đình được à?”

“Vâng vâng vâng, tướng quân nói rất đúng.” Tô Mạnh vội vàng nói: “Ta chưa bao giờ nghĩ rằng lại có cơ hội như vậy, cũng là thành tâm quy thuận.”

Văn Hổ gật đầu:

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip