Chương 398 : Núi không chuyển thì nước chuyển
Chỉ thấy nam nhân trẻ tuổi khoảng chừng nhược quán[1], mặt trắng như ngọc, vóc dáng khá cao nhưng lại rất gầy gò.
[1] Nhược quán: Thời xưa gọi thanh niên khoảng 20 tuổi.
Bên trong mặc trường bào màu trắng bạc, phía trên thêu hình đám mây cát tường, bên ngoài lại khoác áo choàng lông cáo. Thật sự rất có khí thế, chỉ là diện mạo thế này không hợp với hình tượng Tô đại tướng quân trong tưởng tượng của Văn Hổ.
Đây thật sự không phải công tử nhà giàu nào đó ra ngoài trải nghiệm dân tình à?
Nhưng mà nghĩ một lát thì người này thật sự là công tử Hầu phủ, bây giờ thì hắn cũng đã là Hầu tước.
Văn Hổ và Tô Mạnh đều do dự một lát rồi mới quỳ xuống: “Tiểu nhân bái kiến Tô đại tướng quân.”
“Đứng lên đi, vị này chính là Văn Hổ, Văn tiên sinh đó sao?” Tô Nam Thừa nhìn Văn Hổ.
Người này vừa nhìn đã biết là đại hán râu ria rất giỏi đánh đấm.
“Đúng vậy, tiểu nhân là Văn Hổ. Ta vô cùng vinh hạnh khi được đại nhân triệu kiến.”
“Vậy thì vị còn lại là quân sư của Văn tiên sinh, Tô tiên sinh đây sao? Trùng hợp là cùng họ với ta.” Tô Nam Thừa vừa đến phía Nam đã hỏi thăm rõ ràng, Tô Mạnh này cũng là người có bản lĩnh.
“Tiểu nhân không dám nhận, chỉ là một thư sinh thất bại mà thôi.” Tô Mạnh khom lưng nói.
“Không cần phải câu nệ thế đâu, Văn tiên sinh là người có bản lĩnh. Mấy năm trước ta đã nghe được đại danh của ngươi.” Tô Nam Thừa ngồi xuống, cũng ra hiệu cho bọn họ ngồi xuống.
“Năm đó Phí tướng quân bình loạn, đáng tiếc là giữa đường bắt gặp người Bắc Di xuôi Nam, cho nên mới không thể diệt sạch các ngươi. Nhưng mà như thế cũng tốt, ngược lại đã giúp ta được gặp Văn tiên sinh.”
“Ta còn chưa chính miệng hỏi, Văn tiên sinh có bằng lòng quy thuận triều đình hay không? Ta rất xem trọng nhân tài như ngươi.”
Văn Hổ vội vàng quỳ xuống: “Tiểu nhân nguyện ý, đa tạ tướng quân.”
“Đứng lên đi, nếu ngươi đã nguyện ý thì bây giờ chính là cơ hội của ngươi. Giang Nam quá rối loạn, ngoại trừ Khổng Tước Thần Giáo thì còn có thêm mấy bang hội nữa, bọn họ phất cao lá cờ thay trời hành đạo, đều làm ra chuyện cướp của giết người. Nếu như Văn tiên sinh thật sự nguyện ý quy thuận triều đình, vậy thì san bằng những giáo phái này chính là việc mà Văn tiên sinh phải làm tiếp theo. Triều đình sẽ cho ngươi chức quan, cho ngươi tiền thuế, nhưng mà ngươi phải quét sạch tất cả bọn chúng.”
“Vâng, tiểu nhân nguyện ý. Đa tạ tướng quân đã cho tiểu nhân cơ hội này.” Văn Hổ đã nghĩ đến việc này từ lâu rồi.
Hoặc nên nói là Tô Mạnh nghĩ đến, cũng đã nhắc nhở hắn ta.
Đương nhiên loạn dân không thể vô duyên vô cớ trở thành mệnh quan triều đình được. Người ta coi trọng ngươi, ngươi cũng phải có công lao và bản lĩnh.
Bây giờ chính là cơ hội của hắn ta.
Vẫn chưa bắt được tàn dư của Khổng Tước Thần Giáo, có thể không truy cứu trách nhiệm của những người bên dưới nhưng nhất định phải bắt giữ được những kẻ cấp trên có trách nhiệm rõ ràng.
Thật ra những giáo hội bang phái khác đều không có bản lĩnh gì, triều đình muốn tiêu diệt bọn họ thì chỉ tốn thời gian và công sức, thế nhưng nếu gọi người Lưu Nguyên hội làm việc này thì cũng hợp lý.
Văn Hổ đã đồng ý, Tô Nam Thừa bèn viết tấu chương cho triều đình.
Đây cũng không phải là chuyện gì to tát, còn là chuyện tốt. Có nhóm người Thành
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền