Chương 405 : Chắc chắn không có khả năng
Mặc kệ bên ngoài loạn lạc ra sao, trong Minh Nguyệt lâu vẫn như cũ y hương tấn ảnh(*), vui ca đàn múa.
(*)Y hương tấn ảnh là một câu thành ngữ Trung Quốc. Trong đó y là y phục, hương là hương thơm, tấn là mái tóc, ảnh là bóng dáng. Câu này miêu tả sự lộng lẫy đẹp đẽ của phục sức trên người, cũng có ý ám chỉ phụ nữ hoặc chỉ những thứ hay thấy ở những yến hội xa hoa.
“Hiền huynh, sao tâm trạng trông có vẻ kém như vậy?” Tô Nam Thừa rót rượu cho hắn ta.
“Thân thể của gia mẫu không được khỏe.” Lạc Xuyên Hiền đáp.
“Lẽ nào Trưởng công chúa điện hạ cũng bị bệnh sao? Mấy tháng gần đây thời tiết thật sự là không tốt, thân thể con người ta cũng không được khỏe mạnh. Thái y đã coi chưa? Nói thế nào?”
“Chỉ nói vận khí không tốt. Cũng không có việc gì lớn, ta cũng không phải chỉ vì mỗi chuyện này mà phiền lòng.” Lạc Xuyên Hiền thở dài: “Cho dù ngươi có muốn hỏi ta cụ thể là vì cái gì thì ta cũng không nói ra được. Chỉ là ta cảm thấy chỗ nào cũng không ổn.”
“Chỗ nào cũng không ổn…” Tô Nam Thừa lặp lại câu nói này một lần. Hắn khẽ lắc đầu dựa vào ghế mềm, thả lỏng tư thế đến mức vô cùng thoải mái: “Kinh thành là đã khá lắm rồi. Ở phương Bắc rất nhiều người còn không có cơm ăn đấy. Bây giờ vừa mới qua sang năm, thời tiết vẫn còn lạnh giá, nếu như vẫn tiếp tục kéo dài đến giữa tháng ba thì sợ rằng còn không biết phải trôi qua thế nào.”
Người chết đói khắp nơi, coi con cái là đồ ăn, đây cùng lắm chỉ là tám chữ ở trong sử sách tương lai mà thôi…
Nhưng với người đương thời mà nói, điều đó thật sự tàn khốc.
Lạc Xuyên Hiền không đáp lại lời này. Hắn ta chỉ rót một chung rượu, im lặng tự thêm một chung cho mình.
Cô nương đánh đàn đã kết thúc một khúc, lặng lẽ đi ra cúi người vái chào, sau đó quỳ gối ngồi ở bên cạnh thêm rượu, gắp đồ ăn cho hai người bọn họ.
Nàng là một cô nương thông minh, đã sớm nghe được lời bàn luận của hai vị đại nhân nên đương nhiên sẽ không nhắm mắt đi tới quấy rầy.
“Cái này ta đã biết cả rồi, bây giờ ta đang nghĩ, sợ rằng Bắc Di sắp sửa sinh ra loạn lạc.”
“Khó mà bảo đảm, tình hình thiên tai trong nước bọn họ nghiêm trọng hơn mà.” Tô Nam Thừa thở dài: “Mấy năm nay quả thật là bất ổn.”
Cô nương kia rốt cuộc cũng mở miệng: “Tướng quân, sắp phải đánh giặc sao?”
Nàng thật sự sợ hãi. Năm đó người Bắc Di xông vào kinh thành, các nàng trốn ở trong một căn phòng nhỏ nên còn may không có bị hại. Có điều các tỷ muội bị giết cũng không ít đâu.
“Dù sao cũng sẽ không để cho bọn chúng đánh tới kinh thành, nếu như lại đi vào nữa, đừng nói ngươi sợ mà ngay cả chúng ta cũng sống không nổi.” Tô Nam Thừa cười cười.
“Vâng, đa tạ tướng quân. Toàn là các ngài ở đây bảo vệ Đại Nguyên chúng ta. Nô gia mời ngài một chung.” Cô nương nâng chung.
Tô Nam Thừa uống: “Nếu như thật sự phải đến ngày đó thì cả huynh và ta đều như nhau thôi, không phải kháng thì chính là chết.”
Lời này thực sự nặng nề. Lạc Xuyên Hiền mở miệng: “Lại đàn thêm một khúc nữa đi.”
Cô nương kia đáp vâng rồi đi đánh đàn.
“Đám người trong triều thỉnh cầu lập Thái tử, ngươi thấy sao?” Lạc Xuyên Hiền hỏi.
“Trước đó ta không có ở kinh thành, ngược lại chưa thấy những chuyện này. Nhưng ta nghe nói bệ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền