Chương 406 : Lại xuất chinh
“Hừ! Trẫm chừa cho nó một mạng chính là trẫm có lòng lương thiện, còn đòi lập nó nữa à, không có khả năng. Trẫm có phải đã già bảy tám chục tuổi đâu chứ? Lẽ nào không sinh được con trai sao? Đám người này gấp cái gì đây? Trì Ngọc, lẽ nào khanh cũng cảm thấy trẫm nên lập Tam hoàng tử sao?” An đế hỏi.
“Thần không dám, Thái tử là Thái tử, tuyệt đối không thể coi nhẹ được. Cả tính cách, tài học lẫn khí độ đều phải xuất chúng. Bệ hạ còn trẻ nên đương nhiên có thể sinh được hoàng tử. Chẳng qua chúng đại thần nôn nóng cũng là việc có thể hiểu được, còn xin bệ hạ thứ lỗi.” Tô Nam Thừa giãi bày.
“Vậy còn khanh? Khanh nghĩ sao?” An đế hỏi tiếp.
“Bẩm bệ hạ, thần mặc kệ bệ hạ lập ai lên làm Thái tử, thần chỉ biết có trung thành. Bây giờ thần không nghĩ đến những chuyện đó, Thái tử thì chắc chắn sẽ phải có rồi. Điều mà thần đang nghĩ đến chính là hiện nay rất nhiều địa phương ở phía Bắc đang có biến động, không biết thần có nên lần nữa mặc giáp, vì bệ hạ dẹp tan phản loạn hay không. Đến nỗi trong triều bàn chuyện lập Thái tử ra sao, thật ra thần đều không hiểu.” Tô Nam Thừa đầy vẻ ngượng ngùng.
“Trì Ngọc à, bọn họ không hiểu khanh. Đám người hồ đồ nào đó còn nói rằng Tô gia các khanh không tốt, nói chức quan mà trẫm ban cho khanh tước vị quá cao. Bọn họ thật sự không hiểu khanh.” An đế vỗ lên bả vai Tô Nam Thừa, vô cùng xúc động: “Hễ bọn họ có một người chịu giống như khanh vậy, cái gì cũng mặc kệ, chỉ một lòng vì trẫm, vì giang sơn của trẫm mà ra sức lập công thì trẫm cũng sẽ cho bọn họ tước vị, cho bọn họ chức quan mà!”
“Thân là thần tử, trung quân vốn là chuyện thuộc bổn phận của thần. Hơn nữa, là nam nhi trai tráng phải nên kiến công lập nghiệp thì mới không uổng một lần đi đến thế gian này. Nếu như không phải bệ hạ tin tưởng trọng dụng thì thần làm gì có cơ hội làm những chuyện này cơ chứ? Người có bản lĩnh trong thiên hạ giống như là cá diếc qua sông phí hoài cả đời đâu đâu cũng có. Cho dù công lao của thần có nhiều đi chăng nữa thì trước tiên cũng phải có bệ hạ cho thần cơ hội. Bệ hạ mới là minh quân của thần, tất cả đều thành toàn cho thần.”
“Ha ha ha! Khanh nói đúng! Sách sử trăm năm sau ghi chép về trẫm cũng nên có một đoạn giai thoại quân thần ta khanh này.” An đế cười lớn: “Trì Ngọc à, khanh cứ thay trẫm làm việc cho tốt, trẫm chính là tin tưởng khanh.”
“Thần kính cẩn tuân theo ý chỉ của bệ hạ, đồng ý vì bệ hạ xông pha khói lửa, muôn lần chết không chối từ.” Tô Nam Thừa quỳ xuống.
“Đứng lên đứng lên.” An đế cười ha ha đỡ hắn dậy: “Chuyện lập Thái tử cứ để cho bọn họ tranh chấp đi. Kiểu gì trẫm cũng sẽ có thêm hoàng tử nữa.”
“Đúng vậy, bản thân bệ hạ cũng cần phải chú ý giữ gìn sức khỏe thân thể, nhất định không nên vì vậy mà sốt ruột làm tổn hại thân thể mới đúng.”
“Khanh đây luôn nói đúng thôi!” An đế mỉm cười: “Không sao đâu, có Hạc Nguyên Tử ở đây, đan dược của ông ta rất tốt, thái y cũng nói là tốt.”
“Đạo trưởng quả nhiên đúng là có năng lực, cũng không biết hai vị thượng sư kia sao rồi?” Tô Nam Thừa hỏi.
“Năm đó phụ hoàng mù quáng tin tưởng bọn họ vẫn có chút đạo lý. Thời điểm năm ngoái đó, có một hôm trẫm gặp ác mộng nên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền