ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mưu Thiên Hạ

Chương 409. Đến

Chương 409 : Đến

Tô Nam Thừa lại lần nữa ngồi ở trên ngựa của hắn, quay lưng về phía kinh thành đi chinh chiến.

Lần này thời tiết vừa vặn, chỉ là bây giờ còn chưa tới lúc mặt trời mọc ở phía Đông.

Không việc gì, lúc hắn đi tới nơi thì trời đã sáng.

Đội ngũ mà Tô Nam Thừa dẫn theo cũng coi như binh cường mã tráng, ít nhất thì cũng không thiếu ăn thiếu uống. Có Tô gia trấn tràng nên binh mã Tô Nam Thừa hắn dẫn ra ngoài cũng không phải bị đói.

Bởi thế cho nên đoạn đường này bọn họ lên Bắc cũng coi là thế như chẻ tre, tin chiến thắng liên tục báo về.

Người thời nay ai nấy đều giống nhau, khi không phải cửa ải hiểm yếu địa phương đặc thù thì cũng không cần những chiến thuật chiến lược quá mức phức tạp, liều chết chính là thực lực.

Thực lực là gì? Là sức chiến đấu, nhưng mà có nhà ai được ăn đủ no đâu chứ?

Chẳng qua cũng chỉ là nói nhảm, người ăn không đủ no thì làm gì có sức mà chiến đấu đây?

Thế nên ngày mười sáu tháng tư, đội ngũ của Tô Nam Thừa mới từ kinh thành xuất phát, thời điểm đầu tháng năm bọn họ đã rời khỏi Lư Dương. Những loạn dân ở Lư Dương còn chưa kịp hình thành quy mô đã bị tiêu diệt.

Bây giờ đội ngũ của Tô Nam Thừa đang đi tới Tế An phủ.

Tô Nam Thừa cũng không có vội vã hành quân, hắn không gấp đi đường, cũng cho mọi người có đủ thời gian nghỉ ngơi.

Dọc đường đi tới, tất cả những gì chứng kiến được đều khiến cho người ta phải giật mình.

Rất ít người trồng ruộng, nhiều hơn chính là ăn xin và người chạy nạn.

Cho dù năm nay có thể gieo trồng được nhưng lại có rất nhiều người ngay cả hạt giống cũng không mua nổi, chút hạt giống mà nhà mình chừa lại bọn họ cũng đã sớm ăn hết sạch cả rồi.

Tuy rằng quan phủ sẽ phát một phần, nhưng dù sao cũng không thể ban ơn hết được.

Có một số người vì đói bụng quá mức, thậm chí còn đào cả hạt giống mà người khác vừa gieo xuống lên rửa rồi ăn luôn.

Có một vài chỗ ở phía Bắc đất đai cằn cỗi, càng đến gần Phần Giang thì mỗi năm đều bị thiên tai.

Tế An phủ chính là một nơi như vậy. Địa phương thì lớn nhưng người thì lại nghèo muốn chết.

Rất nhiều huyện thành phía dưới toàn là một năm hạn hán một năm lũ lụt chịu đựng trôi qua.

Nhất là tám huyện gần Phần Giang nhất, mỗi năm đều có người bỏ đi ăn xin.

Có câu nói: “Mười mấy châu ở Tế An, mười năm thì có đến chín năm thất thu”. Từ đó cũng có thể thấy được tình hình của Tế An phủ. Người tới nơi này làm quan, không ai mà không có hậu trường ở đằng sau.

Dù sao mặc kệ làm chức quan gì, lên chức ở chỗ này đúng là khó khăn nhất.

Hơn nữa một khi nơi này có tạo phản thì nhân số thật sự không ít đâu! Bởi vì nếu như bọn họ không liều một phen thì sẽ phải chết đói.

Lần này, Tô Nam Thừa cho Lý tướng quân dưỡng thương nên không gọi ông ta tới. Các tướng quân bên dưới không có ai có sức ảnh hưởng như vị Lý tướng quân này. Chẳng qua binh của Vận Thành rất tin phục Tô Nam Thừa, mặc dù có một phần nhỏ lần trước không có đi theo nhưng cũng đã sớm nghe nhắc tới vị Tô tướng quân trẻ tuổi này thế nào nên cũng không có ý kiến.

Thứ nhất, tuy Tô Nam Thừa không có ăn chung ở chung với các tướng sĩ nhưng ít nhất hắn cũng thường xuyên đi cùng bọn họ.

Lúc ăn trưa hắn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip