ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mưu Thiên Hạ

Chương 410. Lại hát hí khúc

Chương 410 : Lại hát hí khúc

Ngày chính thức vượt sông đó là ngày hai mươi bảy tháng năm.

Thời tiết hơi nóng, Tô Nam Thừa mặc khôi giáp nên hơi khó chịu.

Loạn quân còn chưa có năng lực chiếm cứ được đường thủy, thế nên mặc dù hắn đang đứng ở trên thuyền nhìn sang bờ bên kia nhưng trong lòng vẫn rất bình tĩnh.

Bọn họ bắt đầu từ sáng sớm, mãi cho đến đêm khuya hơn hai vạn binh mã mới toàn bộ vượt qua sông.

Quân đội đóng ở bên Tín Dương đã tới đón từ sớm. Cả hai huynh đệ La Thanh Sơn và La Thanh Bách cũng ở trong đó, nhưng lúc này bọn họ không có băng qua đám người nhận nhau, tránh cho mọi người suy nghĩ nhiều.

Bọn họ hành quân ngay trong đêm, lúc đến bên ngoài Tín Dương thành đã là buổi chiều hôm sau.

Người thì kiệt sức, ngựa thì hết hơi. Mọi người dựng lều vải ngay tại chỗ, chôn nồi nấu cơm. Lương thực bọn họ mang tới không nhiều, phía sau còn có mấy vạn đội ngũ vận chuyển lương thực.

Tô Nam Thừa dẫn mấy vị tướng quân đi vào thành. Thái thú Tín Dương năm nay đã sáu mươi bảy, thật sự là lớn tuổi. Nhưng thân thể ông ta rõ ràng vẫn còn khỏe mạnh. Đào thái thú đợi đã lâu, cuối cùng cũng đã đợi được, người run run đi lên thỉnh an.

Bên cạnh còn có quan viên địa phương và tướng quân đóng quân đóng giữ, một vị tướng quân họ Chu có gương mặt chữ Quốc trông có vẻ thật thà chất phác.

Mọi người bái kiến đoàn người Tô Nam Thừa xong lại được phủ nha nghênh đón.

“Hôm nay Tô tướng quân mệt mỏi rồi, trong thành đã chuẩn bị tiệc rượu đãi tiệc mời khách cho tướng quân, còn xin tướng quân nể mặt.” Đào thái thú ngỏ ý.

“Hôm nay cũng coi như tẩy trần, một hồi bản tướng quân sẽ ra ngoài thành ăn cùng với các tướng sĩ, nếu như các ông có lòng thì hãy đưa một chút đồ ăn ra ngoài thành. Có điều Đào đại nhân cũng không cần phải lo, bản tướng quân đã tới thì tạm thời sẽ không rời đi. Chúng ta có thời gian để nói chuyện mà.”

Tô Nam Thừa thẳng thắn như vậy khiến cho Đào thái thủ cảm thấy hơi xấu hổ: “À, đây… việc này…”

“Xin hỏi Tô tướng quân có yêu cầu gì hay không?” Vẫn là quan viên bên dưới linh hoạt.

Tô Nam Thừa mỉm cười: “Không có, chư vị đại nhân cứ xem mà xử lý. Đến đến đến, chúng ta chỉ làm đơn giản rồi nói chính sự, cái này không tính là gì.”

Hắn vừa nói vừa kéo Đào thái thú đi bàn chuyện nghiêm túc.

Thật ra chủ yếu là vị Chu tướng quân kia nói, quân đội bất ngờ tạo phản trước đó đã bị áp chế rồi, nhưng các tướng sĩ bên dưới đều không nguyện ý chiến đấu.

Ăn còn không đủ no, đánh cái rắm gì chứ?

Sau khi Tô Nam Thừa biết được sơ lược một chút, hắn bèn dẫn theo người đi ra khỏi thành.

Bây giờ hắn ở trong quân đội đúng là một đường độc đoán, thế nhưng chuyện đánh ra sao này hắn vẫn nghe lời. Về phần những thứ khác, hắn sẽ không nghe.

Chân trước Tô Nam Thừa vừa đi, chân sau Đào thái thú lập tức vỗ đùi: “Nói vậy là sao? Bộ không ăn cơm à? Bảo chúng ta đưa cái gì chứ?”

Đào thái thú này cũng là được tuyển chọn đi ra từ khoa thi thời Tiên đế, bốn mươi tuổi mới trở thành thái thú Tín Dương, cũng coi như là lên thẳng mây xanh. Nhưng đường lên mây xanh của ông ta cũng chỉ tới đây mà thôi.

Từ đó về sau ông ta bị đóng đinh chết ở chỗ này, hai mươi bảy năm không tiến thêm.

Bây giờ ông ta đã ở cái

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip