ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mưu Thiên Hạ

Chương 412. Dọa người

Chương 412 : Dọa người

Những lời này của Tô Nam Thừa trong lần tuần tra này cũng coi như là mua chuộc lòng người.

Ít nhất Chu tướng quân bởi vì tính cách nên sẽ không nói ra những lời như vậy.

Tô Nam Thừa bí mật triệu kiến người của La gia. Huynh đệ La gia vừa vào lều vải lớn đã ngay lập tức quỳ xuống:

“La gia khấu tạ ơn cứu mạng của tướng quân. Ơn này và ơn tái tạo, đời này kiếp này, huynh đệ chúng ta đều nguyện ý vì tướng quân rong ruổi, sống chết không từ!” Những lời kiểu này, bọn họ đã viết không biết bao nhiêu chữ ở trong thư rồi. Nhưng đây vẫn là lần đầu tiên chân chính nói ra ngay trước mặt.

“Đứng lên.” Mỗi tay Tô Nam Thừa đỡ một người dậy. Hai người này đều lớn hơn hắn, nhưng lúc này hắn mới là cái người ngồi ở trên địa vị cao đó.

“Đã rất nhiều năm rồi, các ngươi có khỏe không?” Tô Nam Thừa hỏi.

“Đa tạ tướng quân quan tâm, chúng ta đều khỏe. Cửu cửu đã đi xuống phía dưới rồi, không có ở trong thành. Nhưng kiểu gì cũng sẽ gặp được thôi, cửu cửu cũng rất nhớ tướng quân.” La Thanh Sơn lau nước mắt nói.

“Được.” Tô Nam Thừa bật cười nhìn bọn họ: “Mấy năm nay ta vẫn luôn muốn gặp các ngươi, chẳng qua thật sự không có cơ hội, bây giờ cuối cùng đã gặp được rồi.”

“Chức vụ của Đại tướng quân bận rộn, không thể tùy tiện rời kinh được. Chúng ta đều hiểu, mặc dù ngài không có ở đây nhưng chúng ta làm việc đều không dám có chút sai lầm nào. La gia chúng ta và các huynh đệ bên dưới cũng đã sớm nhận ngài làm chủ công, cả đời đều không thay đổi.” La Thanh Bách nói.

“Ta biết, chỉ là ta thực sự hổ thẹn, không biết mình có tài đức gì…” Tô Nam Thừa lắc đầu.

“Tướng quân có ơn lớn với La gia chúng ta, các huynh đệ bên dưới cũng đã nhiều lần được tướng quân ân điển. Huống chi là thời buổi loạn lạc này, Hoàng đế ngu ngốc hồ đồ, không xứng để chúng ta thành tâm cống hiến sức lực. Tướng quân anh minh thần võ, tốt bụng nhân hậu, quả thật là chủ công tốt nhất. Chúng ta nguyện ý đi theo, bất kể con đường phía trước có thế nào.” La Thanh Bách tỏ ý.

La Thanh Bách nói chuyện còn lưu loát hơn cả đại ca hắn ta.

“Tốt.” Tô Nam Thừa rất cảm động: “Có thể có các huynh đệ như các ngươi đây, ta rất vinh hạnh.”

Mọi người bày tỏ tình cảm hồi lâu rồi mới nhắc đến chính sự.

“Mặc dù bây giờ quân đội đóng ở bên Tín Dương này nhiều hơn người của chúng ta một chút, nhưng nếu như thật sự làm ầm lên thì chúng ta khẳng định sẽ chiếm ưu thế. Bởi vì hơn bốn ngàn người ở trong thành này, phân nửa họ đều là người của chúng ta.” La Thanh Sơn đỏ mắt mong chờ, giống như là muốn kéo bè kéo lũ đi đánh nhau vậy.

Tô Nam Thừa cười cười: “Người một nhà không nên xào xáo, tuy rằng có nhiều chuyện cần làm nhưng đánh giặc thì vẫn phải đánh.”

Dù sao bên dưới vẫn đang có kẻ tạo phản, không đánh thì làm sao bàn giao cho Hoàng đế được đây?

“Trước mắt ta đã đồng ý đưa lương thực cho bọn họ trong vòng mười ngày, việc này không thể không làm.”

“Không biết ngài muốn thế nào? Kho lương của phủ nha quả thật không có trữ nhiều lương thực, thiết nghĩ thái thú đại nhân có lẽ sẽ không chịu bỏ lương thực ra. Nếu như bây giờ phát thóc thì sợ là càng không chịu nổi.” Năm nay gieo trồng ít hơn năm trước ba phần, nếu như bây giờ mở kho thì đến mùa Đông sẽ có

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip