Chương 413 : Mời người
“Ngài nói quấy rầy cái gì chứ, đến, có phải Đào đại nhân chưa quen thuộc với quân doanh hay không? Đi vào ngồi một chút nhé?”
“Tô đại tướng quân tuổi còn trẻ mà đã khắc chế thanh liêm như thế, hạ quan thật sự là kính nể.” Đào thái thú chắp tay.
Lời này nửa thật nửa giả, nhưng đám con cháu nhà ông ta không thể nào làm được một điểm này.
“Có khắc chế gì đâu, còn không phải là các huynh đệ đi theo ta tới đây, dãi gió dầm sương đó sao. Hai năm nay tình hình không được tốt, tất cả mọi người đều ăn không đủ no. Bây giờ nếu như ta đi vào trong thành bỏ lại các huynh đệ, ta thật sự là không nỡ.” Tô Nam Thừa mỉm cười đứng dậy.
Lúc này bếp lò ở bên cạnh lều vải lớn đang mở.
Tiểu binh chăm sóc sinh hoạt thường nhật của hắn ở ngay cửa, thấy Đại tướng quân muốn tự mình pha trà thì vội vàng gấp gáp đứng dậy: “Để tiểu nhân đi.”
“Để ta đi, ngươi không đi pha trà sao?” Tô Nam Thừa bật cười: “Đào lão đại nhân đã chạy xa như vậy, không thể để cho người ta uống nước lạnh được.”
“Không dám nhận không dám nhận, Đại tướng quân làm vậy hạ quan giảm thọ mất.” Đào đại nhân kích động đứng lên.
“Cái này ta cũng đã nói rồi, nếu như bỏ qua không đề cập tới chức quan, ngài ở Tín Dương bao nhiêu năm như vậy, đức cao vọng trọng. Trên đường ta tới đây đã nghe nói rất nhiều về đức hạnh của Đào đại nhân ngài. Không nói những thứ khác, chỉ riêng độ tuổi này của ngài sao còn không uống được một chung trà ta pha chứ?” Tô Nam Thừa cười nói.
“Ai da, thật là làm hạ quan cảm thấy hổ thẹn, so với việc ngài đến, những năm nay hạ quan ở tại Tín Dương nho nhỏ này không hề có nghĩa lý gì, không có nghĩa lý gì cả.” Mặt Đào lão đại nhân đỏ cả lên, quá mức kích động.
Tô Nam Thừa pha trà xong: “Lúc ta đi ra ngoài có xách theo một ít bạch trà, mùi vị tạm được. Ngài nếm thử xem.”
Đào lão đại nhân vừa uống xong một hớp đã khen: “Trà ngon quá!”
“Đúng vậy, đáng tiếc bây giờ không phải thời điểm thích hợp. Bao giờ có thể phóng ngựa đi Nam Sơn thì đó mới là thời điểm thích hợp để thưởng trà.”
Hai người nói chuyện phiếm một hồi lâu. Đào lão đại nhân nhủ thầm trong bụng: Ngài đúng là bình tĩnh quá mà. Thế là ông ta đành phải chủ động hỏi: “Nghe nói Đại tướng quân cam kết bổ sung quân lương cho Tín Dương trong vòng mười ngày, nhưng số lương thực này đã lên đường hay chưa? Lần này ngài dẫn đến hơn hai vạn người, chi phí sinh hoạt mỗi ngày cũng không ít đâu nhỉ.”
Hắn luôn không nói đi đánh, đoán chừng chính là đang chờ lương thực tới chứ gì.
“Ngài cũng biết đấy, bây giờ chỗ nào cũng đang thiếu lương thực. Trong triều còn là như vậy, rất nhiều dân chúng ở phía Bắc đều đói, muốn chia cũng chia không đủ. Ta tới Tín Dương đã không còn bao nhiêu lương thực chống đỡ, sao còn dám hỏi triều đình đòi nữa chứ?” Tô Nam Thừa lộ ra dáng vẻ khổ sở, lắc đầu.
Đào lão đại nhân hơi thấp thỏm, tự nhủ trong bụng: Tới rồi, phen này đúng rồi… không phải ngài thật sự muốn cướp đó chứ?
Ông ta thở dài nói: “Tuy rằng trong kho phủ vẫn còn một chút lương thực, thế nhưng cái đó nói thế nào cũng không thể lấy ra. Bên dưới dường như đang loạn lạc bất bình, năm nay dân chúng cũng không có cách nào trồng trọt được. Muốn khôi phục ít nhất phải mùa thu năm sau, một chút lương
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền