Chương 415 : Thọ Tinh
Hắn chỉ dùng thời gian nửa tháng đã lắng xuống.
Lần này, toàn bộ đầu sỏ phạm tội đều bị chém đầu, tòng phạm thì bị sung quân lưu đày.
Dân chúng đi theo bên dưới ngược lại được miễn tội.
Hai mươi tháng bảy, tất cả những người già bảy mươi tuổi trở lên đến từ các huyện thành, thôn trấn bên dưới đều đi tới Tín Dương phủ.
Đương nhiên có một phần là kẻ có tiền, nhưng Tô Nam Thừa đặc biệt dặn dò xuống, nên lão nhân ở các nơi đưa tới thật sự có phân nửa đều là nông dân, người nghèo chân chính.
Đầu năm nay thiên tai nhân họa mà còn có thể sống đến số tuổi này, không có ai mà không phải là người có thân thể cường tráng.
Cũng có kẻ sợ hãi, nói thế nào cũng không chịu tới nên bên dưới cũng không gượng ép, có điều vẫn cam đoan mỗi ngôi làng đều cử ra một hai người tới.
Tô Nam Thừa chọn một ngày thời tiết tốt vạn dặm không mây, ở trên một mảnh đất trống lớn nhất trong Tín Dương thành bày biện mấy chục bàn tiệc.
Hắn nói tiền này là của mình ra. Nhưng người bên dưới đều hăng hái tấp nập bỏ tiền, đến cuối cùng cũng không để cho Tô Nam Thừa ra một phần nào.
Hắn mặc trường bào màu trắng bạc, đang dìu một vị lão nhân già nua đã trăm tuổi ngồi vào vị trí. Vị này chính là vị lão Thọ Tinh lớn tuổi nhất Nguyên Bảo huyện, là lão thái gia của nhà phú hộ ở địa phương.
Mấy người già đến đây đều là những người có thể tự lo cho bản thân được. Tô Nam Thừa sợ bọn họ xảy ra chuyện nên đã dặn dò từ sớm, để cho dạ dày bọn họ thích ứng.
Chớ nên để người ta cả đời ăn rau ăn cám, hôm nay đến ăn một bữa ngon lại ăn đến người cũng không còn.
Vậy thì khó coi lắm.
Vì để cho những người già này không sợ, các tướng quân thuộc hạ của Tô Nam Thừa hơn phân nửa đều mặc thường phục, nhưng đều có đeo vũ khí bên hông.
Mọi người đều đã ngồi vào vị trí. Tô Nam Thừa đã có nói trước từ sớm, mọi người không cần phải giữ lễ tiết, tối nay không phân biệt quan dân.
Hắn cười nói chuyện với mấy ông lão ở trên bàn chủ trì: “Tín Dương là một nơi tốt, cho dù mấy năm nay liên tục có thiên tai nhưng vẫn như cũ tốt hơn chỗ khác. Nơi này đất đai phì nhiêu, là một địa phương thích hợp để sinh sống.”
“Tướng quân nói đúng, lão hủ chính là vì ở đây nên mới có thể đến được số tuổi thọ này.” Một cụ già tám mươi bốn tuổi nói.
Về phần lão nhân trăm tuổi được Tô Nam Thừa dìu đến kia, dù sao ông ấy cũng đã già rồi, tuy rằng vẫn còn có thể nói chuyện rõ ràng nhưng phản ứng vẫn chậm, chủ yếu là không biết nói tiếng phổ thông.
Tô Nam Thừa cười nói với bọn họ, đồ ăn như nước chảy lên đến.
Tô Nam Thừa chờ xong xuôi hết mới nâng ly: “Đến, ta kính chư vị Thọ Tinh, hôm nay có thể mời được chư vị đến chính là phước ba đời của Tô mỗ ta.”
Những cụ già này nào từng gặp qua tướng quân quyền cao chức trọng mà còn khách sáo như thế chứ? Đương nhiên bọn họ cũng lục tục đứng dậy nâng ly.
Tô Nam Thừa uống một ly rượu nhạt xong, lập tức gọi người lên một vài thứ mới. Do Lư Thoa dẫn người tự mình giới thiệu:
“Chư vị đã từng gặp qua thứ này chưa? Đây chính là khoai tây. Nhưng khoai tây ở trong nước Đại Nguyên chúng ta đều là vỏ đỏ vỏ tím, mặc dù ăn ngon nhưng sản lượng lại thấp. Thật ra cái
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền