Chương 416 : Cảm giác cấp bách
Đừng có mà không phục, người ta chính là có bản lĩnh, cho dù bọn họ có đi theo lăn lộn thì cũng không mất mặt.
Mãi cho đến khi mặt trăng mọc lên ở phía Đông rồi, Tô Nam Thừa mới cho người đi đưa tiễn những cụ già này.
Bọn họ tạm thời còn chưa rời đi được, đêm đã về khuya, cũng nên nghỉ ngơi một hai ngày rồi mới tiếp tục khởi hành. Tiêu phí ở ngoài chỗ này vốn là Tô Nam Thừa tự mình bỏ ra, nhưng bây giờ Trâu hội trưởng nguyện ý chi ra nên hắn cũng không ngăn cản.
Ông ta không chỉ ra tiền mà còn chủ động yêu cầu hạt giống lương thực, nói cũng muốn trồng.
“Nếu như năm sau trồng được thì tiểu nhân sẽ tặng miễn phí một phần hạt giống, như vậy có được không?” Trâu hội trưởng lấy lòng hỏi.
“Đây đương nhiên là chuyện tốt rồi, nên bàn bạc với Đào đại nhân.” Tô Nam Thừa cười: “Không còn sớm nữa, hôm nay bổn tướng quân cũng đã uống nhiều, chúng ta để sau hẵng nói.”
Tình thế của Tây Bắc càng lúc càng bất ổn, không thuận lợi giống như bên phía của Tô Nam Thừa. Tây Bắc Vương liên tục điều binh khiển tướng, rất không an phận.
Một khi Tây Bắc nối liền một mảnh thì sẽ là một cỗ thế lực kinh khủng.
Tô Nam Thừa đọc thư, chân mày chưa từng giãn ra. Thư tín của kinh thành nói là: Bây giờ Hoàng đế còn hoang đường hơn, lại lăng loạn với cung nữ ở trong hậu cung, tùy tiện bắt lấy cung nữ cứ thế làm chuyện dâm loạn ngay giữa màn trời chiếu đất.
Đồng thời bây giờ nhu cầu về đan dược của ông ta còn cao hơn, thậm chí còn dùng rượu mạnh để chế thuốc.
Hơn nữa mỗi một sự kiện đều cho thấy ông ta hoàn toàn có khả năng đột tử bất kỳ lúc nào.
Tô Nam Thừa xoa nhẹ chân mày: “Không có thuốc nào cứu được.”
Hắn đưa thư tín cho Ngô Tam Đăng xem.
Ngô Tam Đăng đọc xong cũng phải than thở: “Đại nhân, ngài muốn thế nào?”
“Ông thấy thứ tử của Đào thái thú đó ra sao?” Tô Nam Thừa hỏi.
“Ti chức thấy thứ tử đó rất giống với ông ta. Chẳng qua mặc dù ông ta có lòng nâng đỡ, thế nhưng cái chức Thái Thú này cũng không phải là chức quan thế tập võng thế(*) gì. Vậy nên trước mắt nếu như ông ta cáo lão thì tên Đào Bồi Nguyên này sợ là tạm thời không thể đề cử lên được.” Ngô Tam Đăng đáp.
(*)Thế tập võng thế: tức giữ nguyên tước hiệu mà truyền đi mãi mãi.
“Ông có bằng lòng ở lại đây hay không?” Tô Nam Thừa hỏi.
Ngô Tam Đăng ngơ ngác, sau đó mới trả lời: “Ti chức bằng lòng, chỉ cần đại nhân yêu cầu thì ti chức đều bằng lòng.”
“Huynh đệ La gia tạm thời còn chưa đứng lên được. Ta muốn để cho ông thay thế Chu tướng quân.” Tô Nam Thừa nói thẳng ra.
“Việc này… chỉ cần đại nhân ngài sắp xếp thì ti chức đều nguyện ý. Chỉ là chuyện này nhất định sẽ có người phản đối.” Ngô Tam Đăng nói.
“Hoàng đế đã hồ đồ như vậy, còn quan tâm nhiều như thế làm gì? Đào thái thú chiếm giữ chỗ này đã hai mươi bảy năm, không phải hạng người bình thường gì. Nếu như thật sự quyết đoán thì sự ủng hộ của ông ta rất quan trọng. Ông ta dẫn thứ tử tới gặp ta, chưa chắc là không có ý muốn nâng đỡ. Đã như thế, còn không bằng ta giúp ông ta một phen.”
“Ông ta không tính là có người trong triều, thế nên mới phải ở trên chức vị Thái Thú này hai mươi bảy năm không tiến thêm. Nhưng nếu như ông ta không có năng lực thì ắt đã
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền