ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mưu Thiên Hạ

Chương 437. Tây Bắc

Chương 437 : Tây Bắc

Cái lạnh lẽo ở Tây Bắc hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Trầm Anh Nương. Dù sao nàng cũng là một người phương nam, khó khăn lắm mới quen với khí hậu kinh thành, giờ lại đến Tây Bắc.

Ở đây so với kinh thành thì lạnh hơn, khô ráo hơn, gió cũng lớn hơn nữa.

Ngày đầu tiên tới đây nàng đã đổ bệnh, cũng may tuy nàng bị bệnh nhưng tâm trạng lại là thoải mái.

Phu quân chỉ mang nàng đến, còn có gì mà không biết đủ?

Con của hai người thì vẫn khỏe, các vú em chiếu cố rất tốt, đều không có chuyện gì.

Trở về đây ngược lại là không có bận rộn như ở kinh thành. Ngày mùa đông bên này cũng không cần trồng trọt. Chỉ là chuyện trong quân đội, Tô Nam Thừa dẫn người bận rộn mấy ngày là xong xuôi. Cũng có thời gian cho Trầm Anh Nương và hài tử.

Sau khi về nhà bận rộn cực kỳ, hai người bọn họ cũng không gần gũi cho lắm, hôm nay Trầm Anh Nương lại bệnh, Tô Nam Thừa ôm nàng mỗi ngày mà lòng ngứa ngáy vô cùng.

Tây Bắc khô hạn, tuyết rơi lại lớn, bay phất phơ khắp nơi.

Lão nông môn đều nói, có trận tuyết rơi này, đầu xuân nhất định là chuyện tốt.

Tô Nam Thừa không hiểu trồng trọt, chẳng qua trong thuộc hạ của hắn có mấy người hiểu công việc.

Hôm nay việc đo đạc thổ địa ở Cam Dương phủ cũng kết thúc, đất đai nên phân chia đều được phân phát, có thể trồng trọt đều có người trồng trọt.

Trong ngày mùa đông còn có người từ các nơi đến đây.

Thời gian Triệu Trung chiếm cứ trước đó, trong thành mỗi ngày đều là thần hồn nát thần tính, rất sợ gặp chuyện không may.

Hôm nay Tô đại tướng quân chiếm lĩnh Cam Dương phủ, ngay từ đầu cũng có người sợ, có điều theo tin tức truyền đến từ Thái Châu nhiều lên, dần dần họ biết rằng vị đại tướng quân triều đình này là người tốt, mọi người cũng không còn sợ nữa.

Năm nay mắt thấy vẫn còn có hơn một tháng nữa là đến tết, Tô Nam Thừa đã nghe thấy trên đường nhiều chỗ bày bán rất náo nhiệt. Hôm nay không đánh giặc, lúc trước khi hắn ở kinh thành thì có thông tri Vệ Túc Lương là Tây Vực không thể đi, thế nhưng còn có hàng hóa ở nơi khác, dân chúng Tây Bắc bị cắt cứ hơn mấy năm vẫn cần một ít đồ vật mới mẻ để giao dịch.

Hàng hóa phía nam vận đến, không bán giá cả quá cao, có ít người bản địa vẫn mua được.

Bất kể nói thế nào, cũng khiến cho mọi người đón một cái tết náo nhiệt.

Có nhiều giao dịch như vậy, kinh tế cũng có thể lưu thông, dần dần cũng có nhiều náo nhiệt hơn.

Mấy năm này đi giang hồ cũng là khó làm, xiếc ảo thuật, hát hí khúc, còn có một vài nghề nghiệp khác, thân phận của bọn họ khiến họ khó có thể hoàn lương, vừa rồi không có tiền để kiếm, miễn bàn khó khăn cỡ nào.

Hôm nay đại tướng quân lên tiếng, gọi bọn họ tới Cam Dương, đi Thái Châu, kiếm bao nhiêu, quan phủ ít nhiều gì cũng có chút phụ cấp. Ít nhất là không đói chết người.

Kể từ đó, Cam Dương ngày càng náo nhiệt.

"Đại tướng quân, bên ngoài có người đưa tới mấy con cá lớn. Tiểu nhân làm chủ nhận. Đưa cho lão nhân kia tiền, ông ấy chết sống không chịu muốn, chỉ nói con của ông ấy là ngài cứu. Lúc trước bị người phía dưới tên họ Triệu kia tai họa, nhốt vào trong đại lao."

Lý Tùng cười nói: "Ông ấy nói không có vật gì tốt, chỉ đành đi trong sông đánh cá. Mùa đông nên cũng không hay đi đánh sông, con cá kia

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip