Chương 438 : Thuận Đế
Bệ hạ sẽ có ý kiến hay không đây?
Sự thực chứng minh là sẽ không.
Nguyên Thuận Đế không thông minh cho lắm, lại vẫn còn nhỏ tuổi. Thứ hắn chơi đùa vẫn còn giới hạn trong hoàng cung, lại là hiếu kỳ của phụ hoàng hắn còn chưa tới, vẫn rất là thu liễm.
Huống hồ mấy năm trước đã có người không ngừng truyền cho hắn một tư tưởng, đó chính là Tô đại tướng quân lợi hại, hắn không chống lại nổi. Thành thành thật thật thì sẽ tốt hơn.
Hắn lại xưa nay không có lòng cầu tiến gì, hôm nay sành ăn chơi vui, không có ai bắt nạt, so với thời gian mới vừa bị ném ra hoàng cung phải tốt hơn quá nhiều, có gì còn không biết đủ nữa?
Có người vượt qua Tô gia nói cho hắn chuyện ở Tây Bắc, đương nhiên nói nghiêm trọng hơn nhiều, bảo là Tô Trì Ngọc muốn tự lập làm Vương vân vân.
Kết quả bất kể như thế nào cũng không nghĩ ra, tiểu hoàng đế khoát tay chặn lại mắng người nọ té tát:
"Nói bậy, ly gián trẫm và Chinh Tây đại tướng quân! Đại tướng quân càng vất vả công lao càng lớn, sao các ngươi lại dám nói bậy? Nếu không có đại tướng quân, trẫm có thể làm hoàng đế được chắc! Đừng cho rằng trẫm không biết, nếu không có đại tướng quân bảo vệ, bọn ngươi đã muốn lập người khác rồi."
Không nói cái khác, tiểu hoàng đế ít nhất biết rằng trước đó mọi người muốn tiên đế quá kế Lục Hoàng tử Long Đế làm con nối dòng.
Trước đây việc này nhất định là trực tiếp cho hắn, thế nên hiện giờ trong đầu tiểu hoàng đế toàn là suy nghĩ Tô gia bảo vệ hắn.
Đại thần đến tố cáo đương nhiên là có tư tâm, nhưng bọn họ có nhiều đến đâu cũng không nghĩ ra hoàng đế lại có thể khăng khăng một mực với Tô Trì Ngọc như thế, quả thực là bị tức quá hóa cười.
Tô Nam Thừa nhìn những mật tin này, trong lòng buồn cười, gửi thư nói Thành Khang Công nhìn chằm chằm mấy người đi tố cáo.
Qua năm ở Tây Bắc xong, còn có mười lăm đâu.
Tô Nam Thừa cũng gửi thư cho nhà, lại gửi tặng vật quý hiếm cho Phong Trúc Quân và bọn nhỏ.
Nói thí dụ như một ít loại da mà kinh thành không có.
Còn có một số thương liệu hoặc đồ trang sức hiếm lạ đến từ Tây Vực.
Lúc đến tiết nguyên tiêu bên này vẫn rất náo nhiệt, có điều dù sao tiền tiết kiệm nhỏ bé, không có gia sản gì, mọi người cũng chỉ có thể náo nhiệt hết khả năng.
Các loại đèn lồng làm từ giấy hồ, còn có múa long múa sư, cũng là rất ra dáng ra hình.
Náo nhiệt như vậy, đương nhiên cũng không thiếu được một ít tiếng gió truyền tới Từ Dương thành và Cẩm Châu phủ cách vách.
Lòng người di động đấy.
Đến năm nay, hạt giống mới đã trồng xuống một phần hai lương thực chính. Cây ngô đặc biệt thích hợp với nơi khô hạn như Tây Bắc, hơn nữa người nơi này rất có thể tiếp thu vị của bột ngô, lại còn thích nữa.
Cho nên cây trồng này vô cùng được hoan nghênh, chỉ là bởi vì dù sao cũng mới trồng hai năm, trừ ăn ra, hạt giống gây ra được cũng không nhiều lắm.
Tất cả mọi người tranh đoạt trồng, có điều Tô Nam Thừa gọi người đặc biệt tổ chức một đội người tuyên truyền các nơi, không thể chỉ trồng bắp, cũng không thể hàng năm chỉ trồng bắp, mà phải thay phiên trồng các loại. Nếu không thời gian lâu dài sẽ không có sản lượng, đất cũng bị phá hủy.
Nghe thế tất cả mọi người tin tưởng, lão nông môn đều có kinh nghiệm.
Đất này phải thay phiên trồng.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền