ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Nào Có Tổ Tông Gì, Đều Là Ta Bịa book cover

[Dịch] Nào Có Tổ Tông Gì, Đều Là Ta Bịa

Lục Tác

810

Chương

156

Lượt đọc

Giới thiệu truyện

Bắt đầu lập nên tổ sư gia, ai ngờ lại khiến lịch sử thật sự bị ta sửa đổi!

Sau khi sư phụ tọa hóa rời khỏi nhân gian, Trần Thanh bị đẩy lên vị trí chưởng môn trong lúc tông môn đang ở thời khắc đen tối nhất. Nội bộ rối ren, nhân tâm ly tán, cao thủ lần lượt ra đi, ngoại địch thì rình rập như hổ đói. Cả tông môn rộng lớn chỉ còn lại cái vỏ rỗng — đúng nghĩa “cây đổ khỉ tan”, suy bại đến mức chỉ cần một cơn gió cũng đủ thổi bay truyền thừa mấy trăm năm.

Để trấn an lòng người, cũng để níu giữ chút hy vọng mong manh cuối cùng, Trần Thanh trong lúc cấp bách bỗng nảy ra một ý nghĩ điên rồ. Hắn tự nhốt mình trong tàng kinh các, một đêm không ngủ, vắt óc bịa ra một quyển “Thượng Cổ Bí Sử” cho bản môn — một bộ lịch sử huy hoàng chưa từng tồn tại.

Trong đó có Thái Thượng Trưởng Lão một mình trấn áp Bát Hoang, lấy sức một người khiến vạn tộc cúi đầu.

Có Tổ sư từng giữa thời loạn thế đứng ra ngăn cơn sóng dữ, lấy xương máu đổi lấy phục hưng tông môn.

Lại có truyền thuyết Kiếm gãy Thiên Hà, một kiếm chém nứt thiên khung, khai phái lập giáo, đặt nền móng cho vạn đời hưng thịnh.

Tất cả… đều là chuyện hắn thuận miệng bịa ra, không chứng không cứ, không quá khứ, không nhân chứng.

Ban đầu, Trần Thanh chỉ định dùng nó để tạm thời ổn định nhân tâm. Đợi khi tông môn vượt qua nguy nan, hắn sẽ tìm cách chôn vùi bộ “Bí Sử” này, để nó vĩnh viễn không thấy ánh mặt trời. Dù mang tiếng lừa dối hậu nhân, cũng tốt hơn nhìn tông môn tan biến ngay trong tay mình.

Thế nhưng, hắn không ngờ được rằng —

Ngay đêm hôm đó, thiên địa dị biến!

Gió lớn nổi lên, tinh không đảo ngược, cổ kim như giao thoa. Khi Trần Thanh thiếp đi trong mệt mỏi, ý thức hắn bị kéo vào một giấc mộng vô cùng chân thực. Trong mộng, hắn đứng giữa một thời đại xa xưa, thân khoác đạo bào cũ nát, trước mặt là vô số đệ tử quỳ lạy, phía sau là núi sông nhuốm máu, trước mắt là thiên đạo đang sụp đổ.

Khi tỉnh lại —

Hắn bàng hoàng phát hiện, mình đã không còn là chưởng môn suy tàn của hiện tại.

Mà là vị lão tổ huyền thoại trong “Thượng Cổ Bí Sử” —

Chính nhân vật mà hắn đã từng bịa ra bằng một cây bút run rẩy!

Từ khoảnh khắc đó, lịch sử bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo vốn có.

Những lời khoác lác năm xưa, từng dòng từng chữ, đang lần lượt trở thành sự thật.

Mỗi truyền thuyết được viết ra, đều hóa thành nhân quả không thể đảo ngược.

Mỗi câu chuyện bịa đặt, đều là một con đường mà hắn buộc phải tự tay đi hết.

Khi quá khứ bị sửa đổi, tương lai cũng theo đó mà sụp đổ.

Trần Thanh không còn đường lui — hoặc trở thành tổ sư trong truyền thuyết, hoặc chết trong dòng lịch sử bị chính mình viết lại.

Đây là câu chuyện về một kẻ dùng lời nói dối để cứu tông môn…

Cuối cùng lại phải dùng cả sinh mệnh, để biến lời nói dối ấy thành chân lý vĩnh hằng.

no-le-bong-toi-free