ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 230: Nàng là trời

Thấy Hạ Vãn luyện kiếm, Chu Lục Lục khựng lại. Trong đầu nàng loé lên cảnh một thiếu nữ đứng trước mặt mình luyện kiếm, kiếm pháp đó rõ ràng chính là kiếm pháp Hạ Vãn đang luyện.

"Hửm? Kiếm pháp này?"

"Quen thuộc phải không?"

Không biết từ khi nào, Thần Phong đã đến bên cạnh Chu Lục Lục.

"Đúng là có đôi phần quen thuộc."

Chu Lục Lục nhìn chằm chằm Thần Phong:

"Con có biết gì không? Thần Phong, đồ đệ ngoan của ta!"

Thần Phong lắc đầu:

"Có thể biết, cũng có thể không biết. Dù sao đến lúc đó nàng tự nhiên cũng sẽ biết thôi."

Chu Lục Lục: "..."

"Con nói vậy thì khác gì không nói?"

Thần Phong không nói nữa, ra hiệu Chu Lục Lục quay đầu nhìn Hạ Vãn bên cạnh.

Thần Phong hé mắt, không trả lời.

Hạ Vãn không nói hai lời, một tay cầm kiếm, một tay cầm quyển kiếm pháp, luyện tập tại chỗ. Nàng ấy phát hiện kiếm pháp này khác hẳn với những kiếm pháp khó hiểu nàng ấy thường thấy, kiếm pháp này như được sinh ra vì nàng ấy vậy, nàng ấy chỉ cần liếc qua là có thể nhớ được chiêu thức. Thậm chí nàng ấy còn mơ hồ biết được hướng đi của chiêu thức tiếp theo.

Càng luyện, Hạ Vãn càng kinh hãi. Chưa đến một khắc, nàng ấy đã nhớ hết kiếm pháp này rồi.

Nàng ấy cất kỹ quyển kiếm pháp, tiếp tục luyện tập theo trí nhớ, rồi lại bắt đầu luyện lần thứ hai, lần thứ ba.

Đến lần thứ năm, Hạ Vãn đã thấu triệt kiếm pháp.

Nàng ấy vui mừng khôn xiết, tiếp tục luyện tập, dần dần chiêu thức kiếm pháp của Hạ Vãn càng lúc càng nhanh, trong chiêu thức đã ẩn hiện ra kiếm ảnh.

Thấy vậy, Chu Lục Lục bèn quay đầu nhìn Hạ Vãn.

Lúc này Hạ Vãn đã dừng luyện kiếm, nàng ấy ngồi xếp bằng dưới đất, quanh người tỏa ra ánh sáng xanh nhạt.

"Sư tỷ đây là... giác ngộ rồi?"

"Đúng là giác ngộ rồi!"

Nét mặt Triệu Đại Long có vài phần kích động.

Hắn cẩn thận bảo vệ hai bên Hạ Vãn, đợi đến khi Hạ Vãn mở mắt mới dám hưng phấn tiến lên.

"Tiểu Vãn, muội giác ngộ rồi!"

Hạ Vãn gật đầu, ánh mắt đầy vui sướng:

"Ừm, lúc nãy khi luyện kiếm, muội chỉ cảm thấy phóng khoáng tự tại, nghĩ rằng cuộc sống nên là như vậy, sống phải sống phóng khoáng tự tại, không cần câu nệ tính cách của mình, rồi muội liền giác ngộ."

"Trước kia cha mẹ muội luôn dạy muội rằng con gái nên hiền lành nội tâm, nên cười không lộ răng, nên thuận theo dịu dàng, hiện giờ muội đã hiểu, cuộc sống không có nhiều khuôn phép như vậy, điều muội nên nhất chính là làm chính mình."

"Đúng! Nói không sai!"

Chu Lục Lục tỏ vẻ tán đồng sâu sắc.

"Chúc mừng sư tỷ, tăng liền hai cấp, đã là Trúc Cơ hậu kỳ rồi!"

Chu Lục Lục thật lòng vui mừng cho Hạ Vãn.

Mấy ngày nay Hạ Vãn tu luyện ngày đêm không nghỉ, nàng đều thấy hết. Nàng chỉ có thể âm thầm tu luyện cùng Hạ Vãn chứ không giúp được gì. Cho nàng ấy đan dược thì nàng ấy cũng không muốn, cứng đầu lắm.

"Cảm ơn Lục Lục sư muội, Thần Phong, cảm ơn ngươi, kiếm pháp của ngươi!"

Hạ Vãn nâng quyển kiếm pháp bằng hai tay, đưa cho Thần Phong.

Thần Phong khinh thường vẫy tay:

"Cô cầm đi, thứ này vô dụng với ta."

"Sư tỷ, cho tỷ thì tỷ cầm đi!"

Chu Lục Lục nhét quyển kiếm pháp vào lòng Hạ Vãn.

Hạ Vãn do dự giây lát rồi cũng cất quyển kiếm pháp đi.

"Thần Phong, ta cũng không có gì cho ngươi được, mấy viên đan dược này..."

Lời Hạ Vãn chưa dứt đã thấy Thần Phong liên tục vẫy tay.

"Mấy thứ rác rưởi của cô ta không dùng được, nếu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip