Chương 231: Nhật ký truy thê hỏa tá tràng của Lục Viêm (1)
Mặc dù hai người từ nhỏ lớn lên cùng nhau nhưng trước kia Lục Viêm cũng chưa từng tươi cười với nàng dù chỉ là một lần. Vậy mà sao hiện giờ đột nhiên lại...
Chu Thư Mẫn nhìn người đàn ông nét mặt dịu dàng trước mắt mà hơi ngẩn người.
"Sao vậy? Lâu rồi không ngắm trăng, hôm nay vừa khéo là rằm, chẳng lẽ mời muội lên đây ngắm trăng cũng không được?"
Thấy Chu Thư Mẫn đứng cách mình rất xa, Lục Viêm bèn bước lại gần.
"Trước kia huynh chưa từng tươi cười với muội, dạo này huynh làm sao vậy?"
Nhịn mãi lâu, cuối cùng Chu Thư Mẫn cũng không nhịn được nữa mà hỏi.
Tuy rằng nàng ấy rất quyến luyến sự dịu dàng của Lục Viêm trong giây phút này, nhưng nàng ấy biết mình không thể đắm chìm, nếu không sẽ khó mà tự kềm chế được.
Thế nhưng lời của Lục Viêm vẫn chưa nói hết.
"Muội muốn quản ta cũng được, trừ phi..."
Lục Viêm đột nhiên không báo trước áp sát lại gần Chu Thư Mẫn, hơi thở ấm nóng phả lên cổ nàng ấy.
"Trừ phi muội làm đạo lữ của ta!"
!
Chu Thư Mẫn sửng sốt. Dù nàng ấy có nghĩ thế nào cũng không ngờ được Lục Viêm lại muốn mình làm đạo lữ của hắn, dù sao trước kia hắn cũng vẫn luôn lạnh nhạt với mình.
Không, là cạm bẫy, nhất định là cạm bẫy!
Nét mặt Chu Thư Mẫn đột nhiên trầm xuống:
"Muội đã không định quấn quýt huynh nữa, huynh đừng cũng lấy muội ra mà trêu chọc."
Tuy dạo này thái độ của Lục Viêm với nàng ấy tốt hơn nhiều nhưng điều đó không có nghĩa là nàng ấy có thể sưởi ấm trái tim Lục Viêm.
Nàng ấy đã cố gắng hơn hai mươi năm, nếu có thể sưởi ấm Lục Viêm thì hắn đã sớm tươi cười với nàng ấy rồi.
Sự thay đổi của hắn hiện giờ chỉ đơn thuần là vì, lần trước được nàng ấy cứu hắn mà thôi.
Tình cảm biết ơn không phải thứ nàng ấy muốn, thứ nàng ấy muốn thì Lục Viêm cho không nổi.
Lục Viêm nhíu mày:
"Ta nói nghiêm túc đấy, lần trước muội bảo vệ ta, sau này đổi thành đến lượt ta bảo vệ muội!"
Nghe lời Lục Viêm, nét mặt Chu Thư Mẫn càng khó coi hơn:
"Lần trước muội chỉ là xuất phát từ tình sư huynh muội đồng môn nên mới nhảy xuống vực cứu huynh, huynh không cần để bụng."
Dứt lời, Chu Thư Mẫn bèn dứt khoát đứng dậy, mũi chân điểm một cái bay xuống sân.
Lục Viêm cau mày suy nghĩ:
"Rốt cuộc là sai chỗ nào rồi? Chẳng phải Mẫn Nhi vẫn luôn thích ta sao?"
Chẳng lẽ nàng ấy đã thay lòng, thích người khác rồi?
Lục Viêm nghĩ đến cảnh Chu Thư Mẫn quấn quýt bên người đàn ông khác, hỏi han sức khỏe, chăm sóc tận tình cho người khác, lồng ngực liền nghẹn đến khó chịu.
"Không, nàng ấy chỉ có thể thích ta thôi!"
Lục Viêm nhìn bóng lưng Chu Thư Mẫn biến mất trong sân, vội vàng đuổi theo.
Thế nhưng hai người vừa xuống khỏi mái nhà, bên kia mái nhà đã lại có hai người lên.
Chu Thư Mẫn vừa định đóng cửa thì lại thấy Lục Viêm xuất hiện trước cửa.
"Sư huynh, đêm đã khuya, muội cần nghỉ ngơi rồi, sư huynh cũng nghỉ sớm đi!"
Dứt lời, Chu Thư Mẫn đóng cửa lại.
Nhưng khi cửa sắp đóng thì chợt không sao khép lại được, quay đầu nhìn lại thì thấy một bàn tay to khớp xương rõ ràng đang chắn ngang ở đó, trên tay đã có vết đỏ.
"Sư huynh, huynh làm gì vậy?"
Thấy vậy, Chu Thư Mẫn vội nới lỏng cánh cửa.
"Đêm còn chưa khuya, ta vào trong ngồi một lát!"
Lục Viêm nói rồi bước chân đi vào trong phòng.
Đây là lần đầu tiên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền