Chương 233: Nạn tuyết
"Tứ sư tỷ! Mau xuống chơi đi!"
Chu Lục Lục cười vẫy tay với hai người.
Chu Thư Mẫn nhìn khuôn mặt hoạt bát sinh động của Chu Lục Lục, cuối cùng cũng không nói nổi lời từ chối.
"Được!"
Nàng ấy điểm mũi chân, nhảy xuống từ mái nhà.
Chu Lục Lục liếc nhìn Lục Viêm theo sau nàng ấy, cười nói:
"Sư tỷ, chúng ta hai người một đội, vừa khéo, tỷ và Tam sư huynh một đội nhé!"
Lục Viêm nhếch khóe miệng:
"Ý kiến này hay đấy."
Hắn vừa nói vừa nắn một quả cầu tuyết khác, đưa đến trước mặt Chu Thư Mẫn.
Chu Thư Mẫn nhận lấy quả cầu tuyết nhưng lại ném ngay vào người Lục Viêm, thấy tóc Lục Viêm cũng dính đầy tuyết, nàng ấy bất giác cảm thấy sảng khoái.
Trước kia nàng ấy luôn tỉ mỉ dịu dàng với Lục Viêm, chưa từng đối xử với hắn như vậy, giờ thấy tóc hắn rối bù thì cảm thấy thích thú vô cùng.
Thấy nụ cười của Chu Thư Mẫn, Lục Viêm chẳng những không tức giận mà còn nắn thêm một quả cầu tuyết đưa cho Chu Thư Mẫn.
"Vui không? Tiếp tục đi."
Chu Thư Mẫn không do dự, nhận lấy quả cầu tuyết trong tay Lục Viêm rồi ném qua.
Liên tiếp ném Lục Viêm hơn chục quả cầu tuyết, Chu Thư Mẫn cảm thấy nỗi ấm ức trước kia phải chịu từ chỗ Lục Viêm đều đã được bù đắp lại rồi.
"Hừ, thật nhàm chán."
Lần này Chu Thư Mẫn nhận lấy quả cầu tuyết, không ném về phía Lục Viêm nữa mà ném về phía Chu Lục Lục ở bên cạnh.
Quả cầu tuyết bị Thần Phong chắn lại rất chắc chắn. Thấy vậy, Chu Lục Lục liền cười ha hả nắn quả cầu tuyết.
"Sư tỷ, khai chiến rồi!"
Chu Lục Lục vừa nói vừa ném mấy quả cầu tuyết qua.
Lục Viêm ôm lấy Chu Thư Mẫn bằng một tay, điểm mũi chân tránh quả cầu tuyết.
"Vui quá! Tiểu Lục ném nữa đi!"
Chu Lục Lục nghe vậy thì lại ném thêm mấy quả cầu tuyết qua.
Chu Thư Mẫn giãy khỏi Lục Viêm:
"Muội có tay có chân, không cần huynh ôm!"
Nàng ấy vừa nói vừa nắn quả cầu tuyết phản công.
Thấy vậy, Chu Lục Lục bèn ném thêm một quả cầu tuyết qua.
Tất nhiên nàng cũng không quên phía Hạ Vãn, mỗi bên một quả cầu tuyết.
Chẳng mấy chốc, mọi người đã triển khai thành một trận hỗn chiến lớn.
Cầu tuyết ném qua ném lại, hoa tuyết tung lên khiến mọi người đều bạc đầu.
Đánh nhau một hồi, mọi người đều đã hoàn toàn thả lỏng bản thân, cũng không quan tâm ai che chở ai nữa mà ném loạn xạ.
Một trận đánh tuyết, mọi người đều cực kỳ vui vẻ.
…
Một lúc sau, nghe tiếng cười nói vui vẻ trong tiểu viện, Ôn Dư Cảnh thở dài.
"Két."
Nghe thấy tiếng động, mọi người đồng loạt nhìn về phía cổng tiểu viện.
"Đại sư huynh, huynh đến rồi, mau đến đánh tuyết đi!"
Chu Lục Lục vui vẻ chạy đến bên cạnh Ôn Dư Cảnh.
Ôn Dư Cảnh mỉm cười:
"Đừng chơi nữa, sư phụ tìm chúng ta có việc."
Nghe vậy, mọi người đều buông quả cầu tuyết trong tay xuống.
Chỉnh trang lại quần áo xong, mọi người liền vội vàng đi về phía Chủ phong.
Lúc này mấy vị trưởng lão đã đến Chủ phong.
"Sư phụ, chư vị trưởng lão!"
Chu Lục Lục gật đầu chào mọi người.
"Đều đến cả rồi, qua đây ngồi đi!"
Ngô Đạo Tử vẫy tay với mọi người.
Đợi mọi người đều ngồi xuống, ông mới nói:
"Mọi người có biết vì sao ta cho gọi mọi người đến không?"
"Tông chủ, chắc hẳn là vì nạn tuyết ở Bắc thành phải không?"
Trương trưởng lão đã nghe phong phanh được một số tin tức.
"Đúng vậy, mấy ngày nay Bắc thành liên tục đổ tuyết hơn nửa tháng, tuyết đè sập nhà cửa, nhấn chìm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền