Chương 234: Không ngờ ta cũng có ngày trông ngốc nghếch thế này
"Đa tạ sư phụ!"
Chu Lục Lục cung kính nhận lấy lọ đan dược.
"Ừm, việc không nên chậm trễ, các con thu xếp một chút rồi chuẩn bị xuất phát đi!"
"Khoan đã, nhớ là mọi việc phải chú ý an toàn. Mấy sư huynh sư tỷ các con nhớ phải che chở cho những sư đệ sư muội nhỏ tuổi nhiều hơn."
"Vâng, sư phụ!"
"Vâng, tông chủ!"
Ngô Đạo Tử vẫy tay.
Mọi người lập tức hành động.
Thấy vậy, Ngô Đạo Tử bèn vẫy tay, ý bảo mọi người lui ra. ...
Trương trưởng lão rời khỏi Chủ phong, liền sắp xếp với Mao Tuấn Tài trưởng lão Khí phong.
Nửa canh giờ sau, các đệ tử Trúc Cơ hậu kỳ trở lên đều tập hợp tại Diễn Võ đài, đông đúc đến cả vạn người.
"Đã đến đủ cả rồi chứ?"
Trương trưởng lão đứng trước mọi người hỏi lớn.
Mao trưởng lão quét mắt nhìn mọi người, rồi xem lại số lượng đã được thống kê. Ông nhìn vào sổ thống kê, thấy số lượng khớp nhau thì bèn gật đầu.
"Đến đủ rồi."
"Vậy thì lên thuyền bay rồi xuất phát thôi!"
Trương trưởng lão vừa nói vừa lấy một mô hình nhỏ ra đưa cho Mao trưởng lão.
Mao trưởng lão run tay nhận lấy thuyền bay. Ông rót linh lực vào thuyền bay, thuyền bay liền dần dần biến lớn.
Chỉ trong chốc lát, thuyền bay đã từ kích thước bàn tay biến thành kích thước có thể chứa cả vạn người.
"Được rồi, mọi người lên thuyền bay đi!"
Mao trưởng lão vừa nói vừa dẫn đầu đi lên thuyền bay. Chỉ là do quá kích động mà ông ấy thậm chí còn hơi loạng choạng.
Thấy vậy, Trương trưởng lão lắc đầu.
Ông quay đầu nhìn các đệ tử, thúc giục:
"Mọi người nhanh chóng lên thuyền bay, bá tánh Bắc thành đang đợi chúng ta đấy!"
"Vâng!"
Các đệ tử hô to một tiếng, nét mặt phấn khích cùng nhau lên thuyền bay.
Lên thuyền bay rồi, các đệ tử liền tò mò nhìn bên này rồi lại nhìn bên kia.
"Khụ khụ, cẩn thận, đừng làm loạn nhé! Đây là thuyền bay Lục Lục sư muội tranh giành về cho chúng ta, tông môn chúng ta chỉ có một chiếc này thôi, đừng có làm hỏng đấy!"
Mao trưởng lão nghiêm khắc nói.
Nghe vậy, các đệ tử lần lượt rút tay về. Tuy không dám sờ loạn nữa nhưng mắt của họ vẫn tò mò nhìn qua nhìn lại.
"Không ngờ tông môn chúng ta cũng có thuyền bay!"
"Trước kia thấy đệ tử các tông môn khác đi thuyền bay, ta đã ghen tị lắm, không ngờ chúng ta cũng được lên thuyền bay!"
"Hơn nữa chiếc thuyền bay này của chúng ta lớn hơn của họ nhiều! Chứa mấy chục nghìn người không thành vấn đề!"
"Đây đều là nhờ Lục Lục sư muội, nếu không nhờ muội ấy, không biết đến khi nào đệ tử tông môn chúng ta mới được lên thuyền bay."
"Lục Lục sư muội đúng là thần mà!"
"Ủa, Lục Lục sư muội đâu? Sao muội ấy không đi cùng chúng ta?"
"Hình như ta nghe nói dạo này Lục Lục sư muội đang bị người của Ma tộc để ý nên không đi cùng."
Cùng lúc ấy, Chu Lục Lục đang ngồi ở tầng hai của thuyền bay, thong thả uống trà, ăn bánh ngọt. Nghe các đệ tử trò chuyện, nàng không nhịn được lấy gương ra soi.
"Chậc chậc, không ngờ ta cũng có ngày trông ngốc nghếch thế này."
Cô gái trong gương có một đôi mắt híp, mũi tẹt, môi dày, rõ ràng là dáng vẻ vô cùng ngốc nghếch. Ngốc đến mức ném vào giữa đám đông là liền không tìm ra nổi.
"Thần Phong, ta không thể biến đẹp hơn một chút sao?"
Thần Phong liếc nhìn Chu Lục Lục:
"Hiện giờ đã rất tốt rồi. Càng kín đáo thì càng dễ làm việc."
"Không tin thì nàng đi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền