Chương 58
Ngõ Ô Y – Chương 58
Chương 58: Giấc mơ trở thành sự thật
Chiến sự đang hồi nước sôi lửa bỏng, nhưng đến nay vẫn chưa thấy tăm hơi của viện quân triều đình. Ngoài tiền tuyến càng có nhiều thương binh thì tin tức liên quan đến chiến trường cũng dần một ít, không phải vì rơi vào thế bí, mà là không dám truyền tin về, sợ hậu phương rối loạn.
Đại thái thái không rời khu thương binh ở tuyến đầu nửa bước, trong khi lại đưa con dâu, cháu dâu đến phòng giặt và phòng vải ở hậu phương. Ngoài mặt là vì hậu phương thiếu người, các nàng cũng không làm nổi chuyện nặng nhọc ở tiền tuyến, song thực chất là sợ lỡ xảy ra sự cố bất ngờ, không dám để bọn họ mạo hiểm.
Những ngày ở sông Tiểu Thương vừa qua, Tiểu Thất cứ chìm hoài trong niềm sầu bi. Hễ nghe thấy tiếng khóc bên ngoài là lòng nàng lại nhói lên. Ngày hôm trước, vị phu nhân đanh đá có tiếng ở Hắc gia gào khóc xé ruột xé gan trên đường chính, bởi tướng công mà nàng ta tính đấu đá đến hết đời đã ngã xuống bờ Trường Hà, không bao giờ còn có thể chọc giận nàng ta được nữa. Chỉ trong một đêm tóc mai hóa bạc trắng, oán khí tích tụ giữa hàng lông mày đã biến mất, mà buồn rằng trong mắt nàng ta cũng chẳng còn sức sống. Cứ có người nhìn là nàng ta lại lẩm bẩm
"việc gì lại khổ thế, nào có phải kẻ thù"
. Nghe bảo đấy là câu nói cuối cùng của chồng nàng ta trước khi rời nhà.
Tiểu Thất cũng đến thăm một lần, rồi từ lúc trở về cứ mơ thấy Lý Sở, không phải cảnh máu chảy đầm đìa thì cũng gãy tay gãy chân, nói chung đều là thảm trạng, dọa nàng sợ tới nỗi tối về không dám nhắm mắt, thức trắng đến độ quầng thâm rõ ràng. Hồng Phất thấy cứ tiếp tục như vậy không ổn, nghĩ đủ cách vỗ về nàng, cuối cùng phát hiện ban ngày để nàng dành nhiều thời gian chơi với Hằng Nhi, tới khi mệt thì có thể yên tâm đi ngủ.
Mồng mười tháng Năm, cuối cùng cũng nhận được tin tức đầu tiên từ tiền phương, nói là Lý lão thái gia đã tới tiền tuyến, kiểm soát quân trướng cùng tướng lĩnh phòng thủ Hắc Tuấn Sơn ở Đại Uyển Khẩu. Lập tức sông Tiểu Thương dấy lên bàn tán, ai cũng biết rõ như thế có ý nghĩa gì, lão đại Tần Xuyên đã tới, tức đã chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng.
Chiều ngày hôm ấy, không hiểu vì sao mà Tiểu Thất lại rất thả lỏng, chưa tới giờ Hợi đã tựa vào đầu giường say giấc, thậm chí còn chiêm bao kỳ quái. Trong mơ nàng thấy mình đi trên con đường dát bạch ngọc, hai bên đường là những khóm tràm liễu đỏ rực, nàng cảm thấy đẹp, đang định giơ tay ngắt một đóa, bỗng lúc này có một tiểu đồng xinh xắn xuất hiện bên cạnh nàng, nói với nàng không được hái hoa, nếu hái thì cha nó sẽ không về nữa, nàng nghe thế lập tức rụt tay về, tiểu đồng kia cũng biến mất, nàng ngoái đầu, trông thấy Lý Sở đứng gần đấy mỉm cười nói với nàng, hắn sẽ về ngay thôi. Nàng tin lời của hắn, tuy chỉ là giấc mơ nhưng từ đó trở đi, nàng không còn mất ngủ nữa.
Canh bốn sáng ngày mồng một tháng Năm, có người gõ ba cái lên cửa tre ở phòng vải. Trong phòng đặt hai chiếc giường cho bốn người ngủ, theo thứ tự là chủ tớ Tiểu Thất và chủ tớ Phàn di nương; Hồng Phất và Tuệ Châu – nha đầu của Phàn di nương lần lượt ngồi dậy, không khoác y phục, Hồng Phất ở gần bàn, sờ tìm cái đánh lửa, Tuệ Châu cầm đèn tới cho nàng thắp.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền