ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ngõ Ô Y

Chương 65. Chương 65

Chương 65

Ngõ Ô Y – Chương 65

Chương 65: Đánh úp Mai gia (1)

Tiễn nhóm Tiểu Phùng thị về, Tiểu Thất đến Tùng Bách viện ngồi một hồi. Sau đó, nàng đi ngang qua Lan Thảo đường, nghĩ ngợi một lát rồi vẫn nhấc chân bước vào.

Viện vẫn là viện đó, không khác là bao so với năm xưa, điểm khác duy nhất là mấy bụi mộc hương ở góc viện đã biến mất, thay vào đó là một bụi tre bương. Nàng nhớ năm ấy khi rời đi, bụi hoa kia đã cao tới nửa tường.

Tò mò, nàng hỏi bà tử quét tước trong viện vì sao không thấy bụi hoa đâu nữa. Bà tử đáp rằng tháng Năm tháng Sáu năm ngoái còn nở khắp tường, hương thơm tỏa ngát mấy viện, nhưng sau khi vào Thu, cũng chẳng rõ cớ gì mà hoa lá ngày càng khô héo. Đợi lá cây héo hết, đào gốc rễ lên mới thấy đã thối rữa, thợ làm vườn bảo có lẽ do mùa Thu năm nay mưa nhiều, úng nước mà nên.

Tiểu Thất đến góc tường nghía qua, một thoáng lạnh lẽo xẹt qua trong mắt. Nàng không nói gì thêm, đúng lúc này Triệu Sương Khởi ở Tây phòng ra đón, cung kính thi lễ với nàng.

"Đa tạ phu nhân."

Triệu Sương Khởi nói.

"Đa tạ ta việc gì?"

Tiểu Thất không cảm thấy mình đã làm gì đáng để nàng ấy cám ơn.

"Nghe nhà ta bảo, hồi đầu năm, trong phủ có đưa đến không ít thứ."

Nay Triệu gia bị bên ngoài ráo riết đòi nợ tới nỗi phải chuyển ra khỏi Tần Xuyên, cha nàng ta là con thứ, tình hình còn tệ hơn, giờ cả nhà sống dựa vào đồ hồi môn của mẹ cả, từ sau mùa Đông đã có người kéo đến tận cửa đòi nợ, mẹ cả lừa mẹ nàng giao lại điền trang cha cho để thế chấp, sau đó dẫn cha và mấy anh chị em phòng lớn đến nhà ngoại. Mẹ ruột nàng không còn chỗ nào để đi, đành đưa em trai tới kinh thành tìm nàng. Nàng dùng tiền tiết kiệm thuê một căn nhà nhỏ trong hẻm ở thành Đông cho mẹ và em trai. Hôm qua khi cho người đưa đồ sang mới nghe nói là đêm giao thừa, Lý trạch đã tặng không ít cơm áo vật dụng.

"Đây là tập tục trong phủ, nhà ngoại của hai lão di nương cũng có phần như vậy."

Nàng không đối xử đặc biệt với bất cứ ai cả.

"Người khác ta không rõ, nhưng ta phải đích thân cám ơn mới yên tâm."

Kể từ khi Triệu gia xảy ra chuyện, cuối cùng nàng cũng cảm thấy những hành động ngu ngốc của mình năm xưa nực cười đến nhường nào. Nàng cứ ngỡ chỉ cần cha sủng ái mẹ mình thì chị em nàng muốn gió có gió, muốn mưa có mưa, ai ngờ khi đại nạn ập đến, chỉ trong chớp mắt ba mẹ con nàng đã bị bỏ mặc, từ sai khiến kẻ hầu biến thành lục bình trong nước, thậm chí chẳng có nổi miếng ngói che chắn trên đầu. Còn cô gái mà nàng đã từng xem thường, không hề liên quan tí nào đến mình thì lại ra tay giúp đỡ, trong khi nàng ấy có thể bỏ đá xuống giếng với nàng như những kẻ ngoài kia.

"Tùy cô." Tiểu Thất không định mua chuộc ai cả, nhất là hai thị thiếp của hắn,

"Dù đằng ngoại cô đã xảy ra chuyện gì thì vẫn phải giữ nề nếp trong phủ, muốn đưa đồ ra ngoài cũng được, nhưng phải để phòng chính duyệt đã."

Nàng có thể hiểu được tấm lòng muốn giúp đỡ mẹ đẻ và em trai của nàng ấy, nhưng tốt nhất là chớ để xảy ra những chuyện lén lút chuyển đồ.

Triệu Sương Khởi đáp "vâng".

Bỗng lúc này tấm rèm ở Đông phòng được vén lên, hai nha đầu đỡ Mai Uyển Ngọc xanh xao bước ra.

Tiểu Thất nhướn mày, màn kịch khổ nhục

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip